05. nt

6/8/15
05. nt
  • V. NHỊN ĂN ĐỐI VỚI KHÍ CHẤT VÀ TÌNH TRẠNG SỨC KHOẺ CỦA MỖI NGƯỜI


    Trên lý thuyết có người chủ trương rằng nên nhịn ăn về mùa nắng vì mùa này người ta chỉ cần dùng ít thức ăn để giữ nhiệt lượng trung bình cho cơ thể bằng mùa lạnh. Trên thực tế thì về mùa lạnh công việc nhịn ăn lại rất thuận tiện, dễ dàng miễn là giữ cho người nhịn ăn được ấm áp. Vì vậy thiết tưởng mỗi khi cần thiết thì nên nhịn ăn vì ta không nên để cho bệnh đến thời kỳ trầm trọng mới nhịn ăn.


    Những người ăn chay


    Có người bảo rằng người ăn chay không nên nhịn ăn hoặc nhịn ăn ngắn hạn vì chất đạm dự trữ trong người rất ít. Lập luận trên không được xây dựng trên kinh nghiệm cũng như trên nhận xét mà chỉ hoàn toàn lý thuyết. Trên thực tế, người ăn chay nhịn ăn giỏi hơn người ăn mặn, người ít ăn cá thịt nhịn ăn dẻo dai hơn người ăn cá thịt nhiều.


    Hài nhi và trẻ em


    Người ta thường thắc mắc không rõ trẻ con còn bú có thể nhịn ăn được không? Carrington trả lời: “Chẳng những trẻ con có thể nhịn ăn vô hại; trái lại, trong lúc chúng đau ốm nếu không chữa cho chúng bằng cách nhịn ăn lại cho chúng uống thuốc men mới thật là nguy hại”. Hài nhi thường chẳng mấy khi cần phải nhịn ăn quá đôi ba ngày. Khi nào đứa bé nhác ăn thì cho nó nghỉ ăn đến khi nào nó đòi ăn lại. Mỗi khi chúng bị đau đớn, sốt hoặc bị viêm chứng thì đừng có cho nó bú hoặc ăn. Hài nhi có thể nhịn ăn nhiều ngày mà không hại gì cho nó cả. Chúng sụt cân cũng như lên cân rất chóng. Ít khi có đứa hài nhi cần nhịn ăn vài ngày như một người lớn tuổi. Chỉ cần để ý xem lúc nào chúng khát nước thì cho uống chút ít vừa phải.


    Trẻ em mà cho nhịn ăn thì được nghỉ ngơi yên tĩnh và hầu như lúc nào nó cũng ngủ, tránh cho nó được bao nhiêu đau đớn, bực bội hoặc gây ra nhiều biến chứng do thức ăn hoặc do thuốc men.


    Chứng ho gà mới phát, nếu cho nó nhịn ăn thì nó bớt ho, không mửa.


    Chứng ban đỏ lành sau 4-5 hôm nhịn ăn và không bao giờ tái sinh biến chứng.


    Bệnh quai bị, sưng phổi, bạch hầu, đậu trời, v.v... sẽ lành không mấy chốc nếu đừng cho đứa bé ăn gì hết.


    Nhũng người kinh nghiệm trong phép nhịn ăn đều nhận thấy rằng cùng một chứng bệnh, trẻ con nhịn ăn chóng lành hơn người lớn. Còn non trẻ, sự phục hồi trong cơ thể trẻ con nhanh chóng hơn, cơ thể chúng ít bị ngộ độc hơn và các cơ quan tạng phủ ít bị tổn hại hơn.


    Thường thường thì trẻ con hay bội thực và sự ăn nhiều đó thường là nguyên nhân của bệnh tật của chúng. Trẻ con bệnh do ăn nhiều kẹo, bánh đường, trái cây... thường có triệu chứng đau đớn, sốt, miệng đắng, lưỡi khô hoặc lưỡi trắng miệng hôi, chẳng muốn ăn, dợn mửa và những dấu hiệu khác báo hiệu một sự tiêu hoá bị đình trệ thì chớ nên ép uổng chúng phải ăn.


    Bệnh khó tiêu kinh niên của trẻ con trong hầu hết mọi trường hợp là kết quả của sự uống thuốc men quanh năm chầy tháng vì khó tiêu đâu có phải là một bệnh di truyền.


    Người già cả


    Người ta thường sợ rằng người già mà nhịn ăn thì nguy hiểm nhưng thật ra người già nhịn ăn giỏi hơn cả. Đừng có người bệnh nào nghĩ rằng mình quá già nên không dám nhịn ăn. Những kết quả làm non trẻ con người đặc biệt thực hiện rất rõ rệt ở người già cả.


    Bác sĩ Shelton đã săn sóc các ông, bà già nhịn ăn từ 65 đến 85 tuổi trong số đó có nhiều cụ già đã nhịn ăn từ 30 đến 40 ngày. Nhưng dù sao ta cũng nên thận trọng với những bậc cao niên hơn là những người trai trẻ vì đôi khi các cụ có những căn bệnh tiềm ẩn mà ta không ngờ đến.


    Đàn bà chửa


    Đông y ta có câu: “hữu thai vô bệnh”, nếu để ý ta sẽ thấy các bệnh kinh niên và ngay cả bệnh lao đều thuyên giảm trong thời kỳ có thai. Những sự biến đổi lớn phát sinh trong thời kỳ có thai giống những hiện tượng trong lúc tuổi dậy thì.


    Tim, phổi, thận, thần kinh hệ trước kia suy nhược đều được cường tráng thêm, các nội hạch ngày trước thôi hoạt động thì cũng trong thời kỳ này lại hoạt động trở lại. Toàn thể cơ thể đều được canh tân hấp thu một nguồn sinh lực mới.


    Sau đây là ý nghĩa của những sự buồn nôn, oẹ mửa buổi sáng, sự ăn mất ngon và nhiều triệu chứng khác mà những người đàn bà có thai thường cảm thấy trong mấy tuần đầu mới thụ thai. Một người đàn bà khoẻ mạnh không bao giờ có triệu chứng như trên.


    Một người đàn bà biết sửa đổi cách ăn uống cho đúng quân bình Âm Dương, trước và trong lúc có thai thì không bao giờ bị những triệu chứng khó chịu trên. Những triệu chứng đó không phải là triệu chứng của sự thụ thai mà là triệu chứng của sự cải tạo mà thiên nhiên đã giúp cho cơ thể đủ điều kiện tốt đẹp để dưỡng thai và sinh đẻ về sau. Sự phát triển các triệu chứng đó là một dấu hiệu không thể lầm lẫn về mức cần thiết một sự thanh lọc cho cơ thể.


    Khi nào có chứng ăn mất ngon, buồn nôn, oẹ mửa thì không nên ăn bất cứ thức ăn gì trừ ra uống một ít nước cho đến khi nào hết các triệu chứng trên và có một sự đòi hỏi thật sự thức ăn. Ta có thể tin chắc rằng mọi triệu chứng trên thế nào cũng phải chấm dứt và cơ thể sẽ đòi hỏi thức ăn một khi công việc thanh lọc đã hoàn tất mà không mảy may phương phạt đến người mẹ hoặc thai nhi. Nếu người dưng phụ sống bừa bãi, ăn uống quá độ và trái với quân bình Âm Dương thì sẽ bị ợ chua, đầy hơi, sưng mắt cá, chóng mặt, giật thai, đau đầu, trĩ, bón hoặc mắc các sự hỗn loạn trầm trọng hơn hoặc các chứng bệnh cấp tính. Cho nên nhịn ăn để lập lại quân bình Âm Dương hoặc ăn uống cho đúng quân bình Âm Dương là cách để chữa bệnh cũng là cách để giữ gìn cơ thể vô bệnh hằng ngày trong đời sống con người.


    Trong thời kỳ con bú


    Cần thiết lắm mới nên nhịn ăn vì nhịn ăn trong thời kỳ cho bú sẽ bị tắt sữa. Tốt hơn hết là nên ăn uống theo nguyên lý Âm Dương của Giáo sư OHSAWA.


    Người mạnh, kẻ yếu


    Người ta thường nghĩ rằng người mạnh có thể nhịn ăn một thời gian nào đó mà không hại, còn người đã yếu đuối thì chẳng những không nên nhịn ăn mà còn phải ép họ ăn để bồi dưỡng thêm vào. Vì vậy có nhiều người muốn áp dụng phép nhịn ăn nhưng lại sợ mình quá yếu không biết có thể chịu đựng nổi những hậu quả của phép nhịn ăn hay không?


    Sinclair trả lời một cách chính xác về câu hỏi trên như sau: “Không có sự lầm lạc nào lớn hơn sự lầm tưởng rằng chỉ có người mạnh mới có thể nhịn ăn. Hễ căn bệnh càng làm cho bạn yếu đi chừng nào thì nhất định là bạn cần phải nhịn ăn chừng ấy và chắc chắn rằng cơ thể bạn không thể còn đủ sức để tiêu hoá vật thực mà bạn ăn vào. Nếu như bạn nhịn ăn trong những điều kiện ấy bạn không vì đó mà yếu đi chút nào trái lại càng thêm cường tráng. Trên thực tế theo kinh nghiệm của tôi thì những kẻ nào ít có sự hỗn loạn trong lúc nhịn ăn là những kẻ cần thiết sự nhịn ăn hơn cả. Cơ thể kiệt quệ vì phung phí sinh khí trong việc tiêu hoá các thức ăn người ta cố nhét vào, nay được nghỉ ngơi đã thở ra khoan khoái và ngủ thoải mái”.


    Một quan niệm ngây ngô và nguy hại thường được y sĩ khuyến khích và đa số quần chúng chấp nhận là một khi không ăn uống được người ta phải uống thuốc bổ hay thuốc tiêu thực hay thuốc để kích thích sự thèm ăn. Người ta còn cho rằng người bệnh nếu không ăn thì không thể bảo tồn sức lực được và do đó sẽ bị suy nhược vì vậy phải cho họ ăn, bắt họ ăn dù họ không thể tiêu hoá số thực phẩm mà họ ăn vào.


    Sự yếu đuối người ta thường cảm thấy không phải do thiếu thức ăn mà do sự bị đầu độc bởi các độc tố vì vậy sự bài tiết các chất độc trong người làm tăng cường sức lực.


    Những người thật gầy


    Những người gầy ốm tiều tuỵ có thể nhịn ăn chăng? Chắc chắn là nên vì sự gầy ốm ít khi vì thiếu thức ăn mà hầu như luôn luôn do bệnh tật. Trong nhiều trường hợp người ta đã thử cho người thật gầy ăn uống đủ thức béo bổ đều vô công hiệu và những người này chỉ lên cân khi trải qua một kỳ nhịn ăn.


    Ông Shelton đã cho một người mắc bệnh suyễn chỉ còn da bọc xương nhịn ăn 17 ngày và sau đó anh ta đã lành được bệnh kinh niên trên mà anh đã đau khổ suốt 9 năm trời. Biết bao nhiêu trường hợp bệnh lao đã còm cõi gầy mòn vì bội thực, ăn nhiều với mục đích tẩm bổ.


    Bác sĩ Eales nói: “Nếu như bạn quá gầy dưới sức nặng trung bình thì nhịn ăn là phương pháp hữu hiệu đối với bạn hơn cả. Người quá gầy cũng như người quá mập đều ở trong trạng thái khác thường và sự nhịn ăn bao giờ cũng đem sự lợi ích lớn. Không biết bao nhiêu người gầy gò đã nhờ phép nhịn ăn mà sau đó lên cân và tăng gia sức khoẻ”.


    Có trường hợp một người nhịn ăn trong suốt 9 hôm và sau đó ăn lại trong 4 tuần mà lên được 13kg 500. Sự lên cân này không phải do những thức ăn béo bổ mà thật ra chỉ với những thức ăn có quân bình mà đối với nhiều người lại cho kham khổ là đằng khác. Người bệnh trên từ 7 năm đã mắc các bệnh nhiều nước chua trong dạ dày sưng dạ dày, sưng ruột đầy hơi, bón, bộ tuần hoàn kém, gầy, tinh thần suy nhược.


    Người ta cứ có thành kiến rằng chỉ có người mập mới phải nhịn ăn còn người gầy thì khỏi phải làm chuyện đó mà phải uống sâm, nhung, vitamin, thức ăn béo bổ cho ăn nhiều nhưng biết đâu chính những người gầy thiếu ăn vì họ đã ăn quá nhiều. Ta phải sáng suốt để hiểu như vậy và áp dụng phép nhịn ăn cho người gầy để cải tạo sinh lực cho bộ máy tiêu hoá ngõ hầu hấp thụ các thức ăn đầy đủ để cung cấp cho cơ thể. Thực phẩm sinh da thịt thì tại sao nhiều người càng ăn lại càng gầy như câu tục ngữ có câu: “Gầy thầy ăn”? Như vậy cũng đủ chứng minh rằng quan hệ không phải nơi điểm ăn nhiều mà ở chỗ cơ thể có tiêu hoá, hấp thụ, đồng hoá được nhiều hay không và nhờ thế ta càng thấy rõ sự cần thiết nhịn ăn cho những người gầy yếu.


    Điểm đáng để ý là những người thật gầy lại là những người lười ăn nhất nhưng vì lo sợ, vì mặc cảm, vì bị xung quanh thúc đẩy lại cố mà ăn nhiều vào. Họ không biết rằng bản năng sinh tồn của cơ thể đã ngăn sự đòi hỏi thức ăn trong những bệnh "thiếu chất bổ” là một chứng minh rằng người gầy không nên ăn là một điều tối cần thiết.


    “Gầy là thầy ăn” là những sự thực hiển nhiên nhưng lại không được mấy ai chịu suy nghiệm. Những người lừ đừ, tiều tuỵ không phải là những người ít ăn mà lại chính là những người cố tọng đồ ăn vào cho nhiều để mong chóng được lên cân, chóng thêm sức khỏe.


    VI. NHỮNG TRƯỜNG HỢP PHẢI THẬN TRỌNG TRONG LÚC ÁP DỤNG PHÉP NHỊN ĂN


    1. Người nhịn ăn không tin vào phép nhịn ăn mà còn lo sợ trong lúc nhịn ăn. Nhịn ăn với tâm trạng như vậy có thể đem đến sự nguy hại cho sức khoẻ cũng như sinh mạng trong lúc đáng ra là đưa đến những kết quả tốt đẹp, lợi ích cho sức khoẻ người bệnh.


    2. Người gầy quá sức. Trong trường hợp này không nên áp dụng cách nhịn ăn dài ngày. Có thể cho nhịn ăn độ 2-3 ngày thì có kết quả tốt nhưng phải nên thận trọng.


    3. Trong những trường hợp cực suy yếu hoặc hư biến thì một loạt nhịn ăn ngắn hạn có thể đem lại nhiều sự cải thiện cho sức khỏe. Trong những giai đoạn cuối cùng của bệnh ung thư, sự nhịn ăn tuy khó cứu vãn được sinh mạng cho người bệnh nhưng vẫn làm giảm cho họ sự đau đớn vật vã và sống thêm được đôi ba ngày.


    Nói tóm lại, nhịn ăn là một phương pháp nghỉ ngơi cho toàn diện cơ thể nên trong mọi trường hợp lành mạnh hoặc bệnh tật đều đem lại sự lợi ích không nhiều thì ít cho người áp dụng.


    Trong trường hợp xét rằng không thể nào áp dụng phép nhịn ăn thì tốt hơn hết là cho người bệnh ăn uống theo nguyên lý Âm Dương của giáo sư OHSAWA.


    VII. VỆ SINH TRONG LÚC NHỊN ĂN


    Phép nhịn ăn không nên xem như một trò đùa mà cũng đừng coi như một trò thách đố. Người nhịn ăn dài hạn nên nghiên cứu kỹ lưỡng các chi tiết liên quan đến phép nhịn ăn hay nhờ người kinh nghiệm săn sóc. Trăm hay không bằng tay quen: một bác sĩ không hay biết gì về phương pháp nhịn ăn không bằng một người đã có nhiều kinh nghiệm về phép nhịn ăn dù họ không phải là y sĩ. Một khi nhịn ăn ai cũng đều có ý nghĩ thu hoạch kết quả tối đa với một thời gian tối thiểu.


    Tất cả mọi sự săn sóc của chúng ta bằng mọi cách phải nhằm vào việc bảo tồn sinh khí và các chất dự trữ cho kẻ nhịn ăn. Những phương bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào sau đây nếu được áp dụng kỹ lưỡng sẽ đem lại kết quả mong muốn và vì vậy sẽ thu ngắn thời gian nhịn ăn cần thiết.


    Sự nghỉ ngơi


    Con thú trong giấc đông miên có khá đủ đồ ăn dự trữ để chi dùng trong các hoạt động sinh lý tối thiểu và suốt thời kỳ nhịn ăn không hoạt động hay hoạt động rất ít. Khi đau yếu, theo bản năng thiên nhiên cơ thể ngừng mọi hoạt động của sự tiêu hoá để bảo tồn sinh khí bằng cách ngăn ngừa mọi sự phung phí để dùng vào sự phục hồi cho cơ thể. Sự nghỉ ngơi bảo tồn sinh lực, các chất trong cơ thể và thúc đẩy quá trình phục hồi sức khoẻ. Người nhịn ăn tương đối chậm sụt cân nếu cơ thể được nghỉ ngơi và giữ cho được ấm áp. Nghỉ ngơi làm đỡ hao tốn một số đồ ăn dự trữ trong các hoạt động vật chất và cả trong các hoạt động sinh lý nữa.


    Cơ thể càng được nghỉ ngơi, sức khoẻ càng chóng phục hồi. Nghỉ ngơi có nghĩa là ngừng mọi hoạt động thể chất và tinh thần dù cho là đọc, là viết, là nói, là nghe radio, nghe âm nhạc kích động mọi tình cảm... tốt hơn cả là càng nhiều càng hay.


    Những ảnh hưởng tinh thần


    Lần nhịn ăn đầu tiên dĩ nhiên là có những sự lo lắng không đâu, những phập phồng nghi ngại, những biến động tinh thần và đôi khi cả sợ hãi nữa. Người nhịn ăn sẽ có những cảm giác mới lạ từ trước đến nay chưa có bao giờ đến làm xáo động tâm tư. Buồn nôn, bủn rủn, đau đớn, oẹ mửa nhức đầu và triệu chứng khác phát sinh có thể gây ra sự hãi hùng để rồi cuống cuồng chạy chữa thuốc men độc địa hay dứt ngang sự nhịn ăn một cách dại dột và tai hại. Người nhịn ăn phải hiểu mọi khía cạnh của phép nhịn ăn hoặc được một người sành sỏi săn sóc, hiểu các triệu chứng để có thể giải thích và khuyến khích người bệnh kiên nhẫn tiếp tục công việc nhịn ăn hữu ích. Sợ hãi sự nhịn ăn, nỗi ưu sầu và những hình thức khác về sự suy nhược tinh thần đều phải lưu tâm đánh đổ.


    Trong lúc nhịn ăn cũng như những lúc khác trong đời sống, tư tưởng và các xúc cảm làm thương tổn sâu xa các cơ quan và cơ năng của cơ thể. Thái độ vui tươi là yếu tố đặc biệt quan trọng trong thời gian nhịn ăn. Điều tối kỵ trong việc nhịn ăn là sự sợ hãi chết đói; đã sợ hãi thì nên chấm dứt sự nhịn ăn đi là hơn. Sự sợ hãi có thể giết người. Biết bao nhiêu câu chuyện người ta đã chết chỉ vì sợ hãi, vì giận dữ, vì buồn rầu, vì khích động...


    Sợ chết đói mà nhịn đói thì nhịn làm gì cho khổ?


    Không khí trong lành


    Trong lúc nhịn ăn, không khí trong lành còn cần thiết hơn cả mọi khi. Nên làm thế nào cho căn phòng người nhịn ăn đêm ngày đều được thoáng khí. Giữ cho mọi người nhịn ăn được ấm áp không có nghĩa là không cho không khí mát mẻ, trong lành len vào phòng.


    Sự ấm áp


    Người nhịn nên giữ cho cơ thể được luôn luôn ấm áp để khỏi hao tổn một cách vô ích số thức ăn dự trữ trong mình, cảm lạnh là nguyên nhân sự khó chịu trong người, làm ngăn trở sự nghỉ ngơi cùng giấc ngủ và ngăn chặn sự bài tiết. Trong lắm trường hợp nó có thể gây ra sự buồn nôn, oẹ mửa và sự đau đớn. Người bệnh giữ cho được ấm áp thì chóng bình phục hơn. Một chai nước nóng để dưới chân cũng đủ đảm bảo tiện nghi và ngăn ngừa cảm lạnh. Người nhịn ăn không nên đắp quá nhiều mền chăn. Thông thường những người than vãn lạnh bàn chân, bàn tay không còn cái lạnh ấy nữa sau một kỳ nhịn ăn. Tuy vậy trong thời kỳ nhịn ăn người ta lại thường xuyên cảm thấy lành lạnh ở hai chân. Ta phải giữ cho người nhịn ăn được ấm áp. Cơ thể dùng sức mạnh của thần kinh để tự sưởi ấm và ta không nên để người nhịn ăn phải phung phí năng lực thần kinh trong việc sưởi ấm cơ thể. Ta phải giúp họ sưởi ấm bằng sức nóng bên ngoài.


    Những người nhịn ăn hất chăn đi bảo rằng quá nóng nhưng rờ vào bàn tay, bàn chân lại thấy giá lạnh thì cần phải lưu tâm để làm cho họ được ấm áp lại vì đó là một triệu chứng không hay. Ta nên sưởi ấm cho người bệnh, nên cho họ uống chút ít nước gạo rang và uống trong nhiều bận. Sự nghỉ ngơi và yên tĩnh rất cần trong những trường hợp này.


    Sự hoạt động


    Đối với đa số các bệnh kinh niên thì hàng ngày nên hoạt động vừa phải tuỳ tình trạng sức khoẻ của người bệnh, điều quan hệ là tránh sự nhọc mệt. Có người lại chủ trương là người bệnh chỉ nên nghỉ ngơi trong lúc nhịn ăn. Chỉ có những người khoẻ mạnh định nhịn ăn độ mười hai ngày hay nửa tháng để thanh lọc cơ thể và những người mập nhịn ăn để cho gọn người lại mới nên hoạt động trong lúc nhịn ăn.


    Trong thời kỳ nhịn ăn nghỉ ngơi là yếu tố chính, sau khi ăn uống trở lại hay hoạt động trở lại dần dần.


    Thánh Gandhi trong lần nhịn ăn thứ nhì kéo dài 14 ngày trong lúc ông ở Nam Phi lầm tưởng rằng ông có thể hoạt động như lúc ông ăn uống đầy đủ. Ngày thứ 2 sau khi ăn uống trở lại ông ta đi bộ rất lâu nên hai chân đau nhói, nhưng tiếp mấy ngày sau ông ta vẫn cứ cố gắng đi bộ nữa nên sự đau đớn cũng tăng thêm và sau đó sức khoẻ bị suy kém phải đến mấy năm sau mới bình phục. Thánh Gandhi đã mua được kinh nghiệm này với một giá khá đắt.


    Tuy vậy cũng tuỳ theo tình trạng sức khoẻ của mỗi người. Như hồi năm 1926, nhà lực sĩ Johnston từ ngày 2-6 đến 20-6 đã nhịn ăn để đi từ Chicago đến Bedfort, tức là một lộ trình 930 km dưới nắng mưa.


    Tắm


    Người nhịn ăn nên tránh quá nóng hay quá lạnh không nên ngâm mình lâu trong bồn tắm hay dưới vòi nước tia. Nếu tắm nhanh hoặc lau bằng khăn ướt thì dùng nước âm ấm là tốt hơn cả.


    Lạt miệng


    Trong thời gian nhịn ăn, người ta thường cảm thấy mùi vị khó chịu trong mồm. Người ta có thể làm giảm bớt bằng cách đánh răng, cạo lưỡi. Không nên dùng các loại thuốc để súc miệng. Có thể dùng nước muối biển để súc miệng. Nhịn ăn một thời gian khá dài thì lưỡi trở nên sạch sẽ dần và miệng tự nhiên sẽ không còn hôi hám nữa.


    Uống nước


    Đa số môn đồ nhịn ăn khuyên uống nhiều nước trong lúc nhịn ăn cho rằng nước giúp sự bài tiết các độc tố trong người. Có người khuyên uống nước nhiều là để làm dịu những cảm giác khó chịu của dạ dày mà người ta thường cảm thấy lúc mới khởi sự nhịn ăn. Như vậy là để thoả mãn nhu cần cơ thể. Thật ra đó là một sự sai lầm và số nước thừa ấy chẳng những không giúp ích gì trong sự bài tiết các độc tố trong người mà còn có tác hại là đằng khác. Ta có thể căn cứ vào cơn khát để định số lượng nước cần thiết. Khát nước thì uống, còn không thì thôi.


    Thú vật khi nhịn ăn thì uống ít nước hoặc không uống nước. Các con vật đông miên hay hạ miên trong thời gian ngủ chẳng hề uống nước bao giờ. Thông thường các con thú có bệnh tật hay bị thương nặng uống nước rất ít. Đa số giống vật đều không bao giờ chịu uống nước nhiều.


    ít khi người ta khát nước nhiều trong lúc nhịn ăn. Có nhiều người đến 2-3 ngày mà chẳng uống một hớp nước, có người mỗi ngày uống độ nửa tách. Tuy vậy, cũng có người khát nhiều nhưng cũng có người uống là để cho bụng khỏi rỗng, có người uống nhiều là vì nghe người ta bảo uống nhiều là tốt, là có ích lợi lớn.


    Nước thừa trong người chẳng giúp gì sự bài tiết mà trái lại còn làm giảm sự bài tiết các chất cặn bã.


    Nhịn nước thì mau sụt cân hơn nhưng rất hữu ích trong các trường hợp thũng nước và rút ngắn thời gian nhịn ăn cho những người mập nước muốn nhịn ăn cho gầy bớt lại.


    Nhận xét các loài chuột, thỏ, sóc sống trong sa mạc ta nhận thấy chúng chẳng uống nước bao giờ mà cũng ít loài chảy mồ hôi. Trong sa mạc Gobi có giống lừa hoang và giống linh dương cũng rất ít uống nước hay không uống nước vì trên bãi cát mênh mông vài trăm cây số mới rải rác có một vài giếng nước Mông cổ đào thật sâu.


    Đành rằng con người mất một số lớn nước qua các lỗ chân lông nhưng đối với người nhịn ăn được nghỉ ngơi thì lượng nước quan trọng không phải là điều cần thiết. Người ta đã thấy nhiều tù tội bị nhịn ăn lẫn uống vẫn có thể sống từ vài ngày đến 17 ngày, nhưng trong những trường hợp này yếu tố tình cảm và tinh thần đã giữ một vai trò quan trọng. Cái điều mà ai cũng nhận thấy là không ăn thì tương đối rất ít khát. Ta nên theo bản năng mà uống mỗi khi cơ thể đòi hỏi là hay hơn cả.


    Có người nhịn ăn, uống nước thấy hôi hám do miệng hôi sinh ra. Có người lại thấy nước ngọt quá muốn thêm một chút muối hay chút nước chanh quả cho dễ uống.


    Bỏ muối vào nhiều và uống nhiều nước đôi khi gây ra những chứng phù thũng, còn uống nước chanh có nghĩa là người bệnh đã ăn trở lại tuy rằng lượng nước chanh rất ít ỏi, nhưng cũng đủ để can thiệp vào trong quá trình nhịn ăn khi thường gây ra sự thèm ăn trở lại làm cho công việc nhịn ăn thêm phần khó khăn hơn hay thúc dục sự đình chỉ cuộc nhịn ăn.


    Ta chỉ cần đánh răng, súc miệng, cạo lưỡi cho sạch sẽ là cảm giác hôi hám không còn nữa.


    Điều đáng chú ý là người nhịn ăn không bao giờ nên uống nước đá lạnh, vô cùng tai hại cho sức khoẻ.


    Rửa ruột


    Có người khuyên rửa ruột trong lúc nhịn ăn, nói như vậy nghe qua dường như hợp lý nhưng trên thực tế thì chẳng những không có lợi ích gì hết mà còn làm chậm sự phục hồi sinh lực của ruột. Ta cũng không nên rửa ruột lúc mới bắt đầu ăn uống lại. Rửa ruột luôn luôn làm suy nhược người nhịn ăn, thuốc xổ làm suy yếu ruột già và đau rát ruột non cùng dạ dày.


    Bác sĩ Shelton đã thí nghiệm cho các bệnh nhân của ông rửa ruột hàng ngày trong 5 năm, còn 30 năm về sau thì ông ta lại để cho các bệnh nhân tự làm việc lấy theo thiên nhiên, đã đưa ra kết luận quả quyết rằng nếu người bệnh nhịn ăn mà không rửa ruột hoặc không uống thuốc xổ thì bệnh tật chóng bình phục hơn và sự hoạt động của ruột muôn phần mĩ mãn, sau khi chấm dứt sự nhịn ăn.


    Nghỉ ngơi trầm lặng, yên tĩnh, ấm áp là những yếu tố quan hệ trong lúc nhịn ăn hơn cả mọi phương pháp kích thích, thúc đẩy trái tự nhiên như rửa ruột, uống thuốc xổ, tắm hơi, tắm nóng, tắm lạnh, xát muối, xoa bóp, nắn xương sống, v.v... bao giờ cũng có hại nhiều hơn phần lợi để rồi qui trách nhiệm cho phép nhịn ăn.


    Nhất là nên bỏ thói quen dùng thuốc men trong lúc nhịn ăn vì trong thời gian này thần kinh trở nên bén nhạy, mẫn cảm hơn khi ăn uống bình thường, dễ gây ra những kết quả mau lẹ và mãnh liệt. Cho nên uống thuốc men trong thời kỳ nhịn ăn bao giờ cũng nguy hiểm hơn trong bất cứ trường hợp nào cả.


    VIII. THỜI GIAN NHỊN ĂN


    Đói là sự bảo vệ cho đời sống. Đói thúc đẩy cơ thể tìm kiếm thức ăn cần thiết cho đời sống của mình. Người ta có thể kết luận rằng nếu không đói ấy là người ta không cần đến thức ăn. Vì vậy khi ta chưa có cảm giác đói ta không nên ăn, cảm giác đói chỉ khó chịu trong 3 hôm đầu. Những người ăn thịt uống rượu, dùng đồ gia vị nhiều bao giờ cũng khó chịu đựng sự nhịn ăn hơn người ăn chay. Người mập ăn nhiều, tính tình nóng nảy, hốt hoảng cũng không quen chịu đựng sự nhịn ăn vài ba bữa.


    Đã có nhiều cuộc tranh luận sôi nổi giữa phái chủ trương nhịn ăn ngắn hạn và phái chủ trương nhịn ăn dài ngày. Người ta sợ không khéo sẽ rơi vào giai đoạn đói ăn làm tổn hại cho sức khoẻ người nhịn ăn. Nhưng đó là điều quá lo xa của người chưa có kinh nghiệm thực tế về phép nhịn ăn.


    Carrington nói: “Bất kì thời hạn nhịn ăn là bao lâu, không có sự nguy hại nào đáng sợ về sự đói ăn vì cơn đói luôn luôn trở lại trước thời gian nguy hại có thể xảy đến. Cho nên một khi nào chưa thấy đói là dấu hiệu thức ăn chưa cần thiết đến vì dấu hiệu phải chấm dứt sự nhịn ăn. Dấu hiệu đó luôn luôn đến rất đúng lúc và hợp cách nên ta không nên bận tâm lo sợ gì đến mối nguy hại đói ăn. Sự dứt ngang sự nhịn ăn, ăn lại đúng lúc chưa thật sự đói vì người săn sóc thiếu kinh nghiệm nghĩ rằng người bệnh “nhịn ăn đã lâu ngày” là một điều ghê tởm, một sự lăng nhục cho phương pháp và không được mấy ai tán thưởng”.


    Carrington lưu ý có nhiều trường hợp bại xuội và những bệnh tật khác mà luôn luôn có sự cải thiện hàng ngày nhưng đến khi dứt ngang cuộc nhịn ăn thì sự tiến bộ kia dừng lại nên sự lợi ích cho cơ thể tương đương với thời gian nhịn ăn. Cho nên nếu 30 ngày nhịn ăn là cần thiết cho một căn bệnh nào đó mà người bệnh chỉ nhịn đến 20 ngày thì họ chỉ thu hoạch được 2/3 kết quả mong muốn, mà đôi khi những ngày sau cùng của cuộc nhịn ăn lại là những ngày đem lại nhiều kết quả hơn cả.


    Người ta thường nghĩ rằng thêm hay bớt năm mười ngày nhịn ăn thì kết quả cũng chẳng khác nhau là bao chứ không biết rằng đôi khi thành công hoặc thất bại được quyết định ở những ngày đó.


    Ta có thể nói rằng không có một cách gì để quyết định trước thời gian nhịn ăn cần thiết cho bệnh nhân. Ta không nên giới hạn độc đoán thời gian nhịn ăn trừ trường hợp người bệnh không có đủ giờ thuận tiện để tiếp tục đến cùng. Chỉ có cơ thể của người bệnh là minh định được lúc nào kì nhịn ăn nên chấm dứt. Sự thèm ăn trở lại đôi khi chỉ là ảo tưởng của người bệnh nên sau đó không lâu cảm giác thèm ăn không còn nữa. Còn sự thèm ăn thực thụ trở lại thì nó vẫn tiếp tục mãi cho đến khi được trở lại mới thôi.


    Người ta thường bảo rằng lúc nào lưỡi người nhịn ăn sạch trở lại thì nên ăn trở lại nhưng hiện tượng này không nhất định.


    Có người lưỡi sạch mà vẫn chưa thấy thèm ăn vì cơ thể đã được thanh lọc sạch sẽ thức ăn dự trữ chưa vơi. Có người thèm ăn trở lại nhưng lưỡi vẫn bợn nhơ vì thức ăn dự trữ đã hết trong cơ thể chưa được thanh lọc hoàn toàn. Cũng có nhiều trường hợp lưỡi người nhịn ăn sạch sẽ từ đầu đến cuối. Nhưng thông thường nếu có sự nghỉ ngơi thật sự về tâm trí, thể chất và giác quan thì ít khi xảy ra chuyện chất dự trữ cùng kiệt trước khi cơ thể được gột rửa trong sạch hoàn toàn.


    Trên đây là nói trường hợp thuận tiện và lý thuyết tuyệt đối nhưng trên thực tế ta nên sử dụng linh động vì có những người bệnh không cần thiết một kỳ nhịn ăn trọn vẹn. Có người phải nhịn ăn trọn kỳ cũng như có người nếu không nhịn ăn trọn kỳ thì không lành được bệnh.


    Thông thường thì sự nhịn ăn phải tiếp tục cho đến khi đạt kết quả dự định nhưng tuỳ trường hợp ta cũng có thể chậm trễ, ví dụ trong các bệnh cấp tính người ta có thể tiếp tục nhịn ăn khi mà các triệu chứng trầm trọng còn tiếp diễn và sau đó nhịn ăn cho đến lúc nào sự thèm ăn tự nhiên trở lại.


    Nhưng trong các bệnh kinh niên không phải bao giờ người ta cũng có thể nhịn ăn mà không thấy xảy ra các biến chứng gì thì dĩ nhiên là cứ tiếp cho đến khi lành bệnh hoặc sự thèm ăn trở lại. Nhưng không nên quyết định một cách độc đoán một thời gian 30 ngày, hoặc dài hơn nữa như một cuộc thách thức. Nếu là trường hợp cần thiết một cuộc nhịn ăn dài hạn mà người bệnh quá suy nhược thì nên tổ chức cuộc nhịn ăn làm nhiều kỳ ngắn hạn, trong thời gian chuyển tiếp nên ăn uống cho đúng quân bình Âm Dương.


    Thường thường những người yếu và gầy chịu đựng sự nhịn ăn giỏi hơn những người bệnh mạnh và mập.


    Trên kinh nghiệm thì một kỳ nhịn ăn dài ngày kết quả bao giờ cũng công hiệu và vừa ý hơn một loạt nhịn ăn ngắn hạn. Rất nhiều người chỉ nhịn ăn độ 5-3 ngày lại mong muốn đạt kết quả chỉ có thể thực hiện với một kỳ nhịn ăn 5-7 tuần hay hơn nữa.


    Ta nên suy nghiệm kỹ về phép nhịn ăn rồi quyết định mà thi hành cho đến nơi đến chốn, hoặc là không tin hay lo sợ thì chớ nhịn ăn để khỏi phải thất vọng vì trong 5-7 ngày nhịn ăn cơ thể làm cho bài tiết hoặc hoá giải các hậu quả của bao nhiêu năm ăn uống bừa bãi trái thiên nhiên, thiếu quân bình Âm Dương. Sự hồi phục thường được nhanh chóng trong các bệnh cấp tính, nhưng nhịn ăn 5-7 ngày thì kể ra cũng chưa đủ. Còn các bệnh kinh niên dĩ nhiên là muốn kết quả được mĩ mãn thì phải qua một thời kỳ nhịn ăn khá dài mới được.


    IX. CHẤM DỨT THỜI KỲ NHỊN ĂN


    Những dấu hiệu thông thường để chấm dứt công cuộc nhịn ăn giúp ta minh định giới hạn thời kỳ nhịn ăn và thời kỳ đói ăn:


    - Sự đói bụng và thèm ăn tự nhiên trở lại. Đây là dấu hiệu quan hệ chính yếu hơn cả và thế nào cũng có không bao giờ thiếu sót sai chạy.


    - Hơi thở ra trong phần lớn thời gian của thời kỳ nhịn ăn thường hôi hám, đã trở thành dễ chịu và thơm dịu.


    - Lưỡi trở nên sạch: lớp bợn trắng đã sạch mất.


    - Nhiệt độ trong người mà trước đó trên hay dưới mức trung bình nay nhờ nhịn ăn đã trở lại trung bình và giữ vững ở mức ấy.


    - Tiết điệu và tần số của mạch trở thành bình thường.


    - Những phản ứng trên da và những phản ứng khác trở lại bình thường.


    - Lưỡi trắng, miệng lạt cũng biến mất.


    - Sự xuất tiết nước bọt trở lại bình thường.


    - Mắt trở thành trong, sáng và thị giác tinh anh hơn.


    - Các chất bài tiết mất mùi hôi hám.


    - Nước tiểu trở thành trong.


    Carrington mô tả những cảm giác của người bệnh nhịn ăn trong giai đoạn này như sau: “Sự trẻ trung đến một cách bất ngờ và trọn vẹn; một cảm giác thư thái, nhẹ nhàng, hăng hái và khoẻ mạnh tràn ngập người bệnh nhịn ăn, đem đến sự thích thú, một cảm giác yêu đời và một cảm tưởng vui vẻ dồi dào trong người”.


    Lỗi lầm thường mắc phải là người ta đã chấm dứt quá sớm nghĩa là trước khi công việc làm cho trẻ trung được hoàn thành, là một điều đáng ghét một sự lăng nhục đáng phàn nàn cho phương pháp nhịn ăn.


    Sự săn sóc chu đáo cần thiết cho việc chấm dứt cuộc nhịn ăn tỉ lệ với thời gian của kỳ nhịn ăn và tình trạng sức khoẻ của người nhịn ăn.


    Phương pháp thích hợp nhất để chấm dứt cuộc nhịn ăn là nước cháo gạo lứt lỏng hoặc nước gạo lứt rang. Ta có thể bắt đầu bằng một tách nước gạo lứt rang, 1 giờ sau uống thêm một tách nữa. Ngày đầu cứ mỗi giờ ta có thể uống một tách nước gạo lứt rang như vậy.


    Ngày thứ hai ta có thể uống mỗi lần hai tách nước gạo lứt rang, nhưng lại uống cách 2 giờ một lần.


    Ngày thứ 3, thứ 4 người ta có thể ăn cháo gạo lứt rang hay ăn cháo gạo lứt nấu thật nhừ với chút muối.


    Đến ngày thứ 5 thì có thể ăn cháo gạo lứt hầm với đậu đỏ thật nhừ nhưng nấu đặc ăn với muối nhưng không nên ăn no. Ăn no là điều tối kỵ sau thời kỳ nhịn ăn.


    Đến ngày thứ 6, thứ 7 thì có thể dùng thêm các thức sữa bột thảo mộc, cà phê OHSAWA, nước súp cà rốt, su hào, v.v...


    Từ ngày thứ 8 trở đi, tốt hơn là nên ăn điều độ cơm gạo lứt theo cách số 7, 6 hoặc 5 nhai thật kỹ (xem phần Phụ lục).


    Trên đây là cách ăn chuyển tiếp của các kỳ nhịn ăn dài hạn, còn những kỳ nhịn ăn ngắn hạn dĩ nhiên đòi hỏi thời gian thận trọng ít hơn. Nên tránh sự chấm dứt cuộc nhịn ăn bằng những thức ăn nhiều Âm tính và nhất là đồ hộp.


    Nếu muốn đạt kết quả tối đa của một kỳ nhịn ăn, giai đoạn chuyển tiếp từ sự nhịn ăn đến sự ăn uống bình thường trở lại hết sức thận trọng lưu tâm; sự thành công trong việc nhịn ăn một phần cũng nhờ cách ăn uống kỹ lưỡng, dè dặt và thiện chí của người nhịn ăn. Giai đoạn chuyển tiếp phải tiến hành từ từ. Các tạng phủ lâu ngày bỏ qua các thực phẩm đưa từ bên ngoài vào nay phải tập cho thích ứng từ từ trong công việc tiêu hoá và máu huyết cũng như máy lâm ba đều không nên đột ngột mang chứa quá nhiều chất bổ dưỡng. Đành rằng hạn kỳ nhịn ăn đã chấm dứt nhưng những cố gắng bài tiết các độc tố trong cơ thể dù sao vẫn tiến hành nên máu huyết vẫn chuyển vận những cặn bã cũng như những chất độc để loại trừ ra khỏi cơ thể. Quá trình gột rửa này sẽ bị trở ngại nếu ta thình lình ăn uống vào quá nhiều và do đó gây ra một sự khó chịu, bứt rứt trong khắp thân thể, một sự tái lại triệu chứng bệnh các cơ năng khác. Sự kiến tạo các mô trong cơ thể muốn tốt đẹp phải thi hành thong thả và điều hoà. Mọi sự hấp tấp hối hả chỉ tổ gây thêm những tế bào bệnh hoạn mới.


    Cách ăn uống trong thời gian chuyển tiếp tuỳ thuộc vào thời tiết, khí hậu, thể chất và tình trạng sức khoẻ từng người. Người yếu đuối nên ăn thức ăn nhẹ trong thời gian lâu hơn người khoẻ mạnh, mùa lạnh nên ăn thức ăn nóng hơn mùa nắng, v.v...


    Thông thường người nhịn ăn có khuynh hướng muốn ăn nhiều, một phần vì thấy đói, vì thèm ăn nhưng cũng vì muốn chóng lên cân. Thân bằng quyến thuộc cũng thúc đẩy ăn cho mau lại cân. Nên thận trọng trong các thực phẩm dùng sau khi nhịn ăn vì người nhịn ăn thường có khuynh hướng thích ăn lại những món ăn dù là tai hại mà họ có thói quen ham chuộng trước kia chứ đừng tin rằng thức ăn gì mà người bệnh thèm là thức ăn phù hợp với tạng phủ người đó như lắm người đề xướng. Tuy vậy nhờ sự nhịn ăn, bản năng con người trở nên linh mân hơn nên sau đó sự lựa chọn thức ăn phù hợp với cơ thể có lợi cho sức khoẻ được phát triển tinh tế hơn trước nhiều nhưng mấy khi lý trí thắng sự ham khoái lạc của giác quan.


    Cho nên tốt hơn hết là nên thận trọng áp dụng cách ăn uống tuần tự chỉ bày trên hơn là vì hiếu kì chấp nhận những lý thuyết kì quái hay lạ lùng hấp dẫn nhưng tai hại không chừng.


    Thời gian đói bụng thèm ăn sau một thời kỳ nhịn ăn dài hạn thường tổn tại đến vài tuần hay lâu hơn nữa cũng nên. Trong thời kỳ này, nếu ăn uống cho thoả mãn thì rất mau lên cân nhưng sự bội thực sẽ đem đến bệnh tật hoặc sự khó chịu trong người làm tiêu hao một phần lớn những lợi ích thu hoạch được trong thời kỳ nhịn ăn. Trên kinh nghiệm thực tế người ta thấy rằng những người lên cân chóng quá sau thời kỳ nhịn ăn thì các bắp thịt không được cứng nhắc như những người lên cân chậm dần dần. Trường hợp lên cân hay sụt cân khác hồi chưa nhịn ăn là những kết quả tốt đẹp đem lại quân bình cho cơ thể nhờ sự cải tạo sinh lực và điều hoà bộ máy tiêu hoá, không nên thấy sự khác biệt nhau mà thắc mắc.


    Nếu nhịn ăn một thời gian rồi sau đó lại ăn uống bừa bãi để rồi lại nhịn ăn lần khác thì chẳng khác nào thuyền lủng, nhà dột mà không lo sửa chữa, vá, trám lại để cho nước tuôn vào rồi thỉnh thoảng mới tát bớt nước ra cho nên sau thời gian nhịn ăn tốt hơn cả và hợp lý hơn cả là nên ăn uống cho đúng quân bình Âm Dương theo phương pháp OHSAWA để bảo tồn vĩnh viễn sức khoẻ về thể chất cũng như tinh thần.


    Sau đây là một ít thức ăn nhẹ mà bổ dưỡng và đúng quân bình Âm Dương theo phương pháp OHSAWA nên dùng trong giai đoạn chuyển tiếp từ lúc chấm dứt nhịn ăn đến lúc ăn uống bình thường như trước:


    Trà gạo lứt


    Gạo lứt rang đến khi nào vàng sẫm. Một muỗng gạo rang, 10 muỗng nước, bắc lên nấu cho sôi. Bỏ một tí muối vào và uống. Xác gạo dùng để ăn rất tốt.


    Nước gạo lứt rang


    Rang gạo lứt vàng sẫm như cà phê, xúc một muỗng đầy đổ vào 1 lít nước với một ít muối nấu trong một giờ. Đó là thức uống tuyệt diệu mà ta có thể dùng thay chè đen hay chè xanh, rất hữu ích cho mọi bệnh nhân cũng như cho tất cả mọi người, nhất là về mùa hạ.


    Cà phê gạo lứt


    Gạo lứt, kê lứt, bo bo lứt, đậu huyết, hạt sen, các thứ bằng nhau, rang cho đến khi nào xuống màu nâu sẫm là được. Bỏ vào cối xay cà phê nhỏ hoặc tán nhỏ rồi rây kĩ. Mỗi lần uống, xúc 1 muỗng cà phê đó bỏ vào ấm nước với một tách nhỏ nước đun cho sôi, thêm vào chút muối. Rất tốt cho những người làm việc bằng trí não, bị bệnh nhức đầu. Người có sức khoẻ cường tráng có thể dùng một muỗng nhỏ đường đen hay muối.


    Cháo gạo lứt rang


    Rang gạo lứt cho màu sẫm như rang cà phê. Lấy 50gr nấu trong 1 lít nước, thêm vào một chút muối để sôi từ từ cho nước cạn còn một nửa. Đó là một thức ăn trị liệu sơ bộ rất hữu ích cho tất cả mọi người bệnh cũng như mọi người ốm mới khỏi đang thời kỳ dưỡng sức.


    Cháo gạo lứt đặc biệt


    Dùng dầu olive hay dầu vừng rang vàng gạo lứt (10 gạo, 1 dầu) rồi dùng gạo ấy nấu cháo (mau nhất cũng phải 1 giờ).


    Cờ - rem (kem) gạo lứt


    Rang một muỗng lớn đầy gạo lút cho đến khi vàng hoe. Xay hoặc tán ra bột, chiên vàng trong 2 muỗng dầu mè hoặc dầu olive. Thêm nước nấu sôi cho thật lâu. Bỏ muối hơi mặn.


    Cờ - rem gạo lứt rang


    Nấu cháo gạo lứt rang thật nhừ, đổ vào trong cái bao vải ép thật hết nước. Lấy nước đó bắc lên nấu cho cạn bớt từ 10% đến 20%. Rất tốt cho những người bệnh thận yếu và những người ăn không biết ngon.


    Sữa thảo mộc


    Rang vàng riêng từng thứ: gạo lứt 40%, bo bo 15%, nếp lứt 15%, kê lứt 15%, mè 10%, đậu nành 5%. Muối rang cho khỏi sống ở trong, gạo, nếp, bo bo và đậu nành phải ngâm nước độ 7 giờ đồng hổ, để cho ráo nước hãy rang. Xay thành bột thật mịn để vào phẫu đậy kín.


    X. MƯỜI ĐIỀU TÂM NIỆM CỦA NGƯỜI TUYỆT THỰC


    1. Nhịn ăn là thuận theo tự nhiên để Âm Dương trong cơ thể tự điều chỉnh lập lại quân bình, linh năng điều khiển các tế bào tự phân để nuôi dưỡng cơ thể lấy chỗ thừa bù chỗ thiếu, cải tạo lại các tạng phủ, điều hoà lại khí huyết, phục hồi, cải thiện lại sinh lực.


    Bổn phận đầu tiên và tối yếu của người nhịn ăn là đừng làm gì nghịch lý với lẽ tự nhiên trên; muốn thế ta không nên ăn bất kỳ một thực phẩm gì dưới bất kỳ hình thức nào và cấm uống rượu, trà, cà phê, hút thuốc, v.v... Một lượng rất nhỏ các thứ trên đang lợi dụng sự nghỉ ngơi nhờ lúc nhịn ăn để đào thải các cặn bã. Sự nghỉ ăn phải tuyệt đối, nếu không các cơ quan sẽ bị ngăn trở trong việc bài tiết và cải tạo.


    2. Ta nên nhớ rằng trong những ngày đầu mới nhịn ăn, các tế bào đau hoặc yếu, các cặn Axít uric, các độc tố của cơ thể, các khí độc, các chất thừa của tế bào bị đốt cháy đều bị tiêu huỷ và bài tiết từng đợt, do đó có những biến chứng trong lúc giải độc với những sự đau đớn đặc biệt: nhức mỏi toàn thân, nhức đầu chóng mặt, v.v... nhưng các triệu chứng ấy không có gì đáng lo sợ mà trái lại còn đáng mừng vì như vậy tỏ ra rằng sự gột rửa, tẩy độc cơ thể được tiến hành nhanh thuận lợi.


    3. Cảm giác đói đôi khi rất mãnh liệt lúc mới bắt đầu nhịn ăn là một cảm giác giả đói mà ta không bao giờ nên yếu lòng nhượng bộ chiều theo. Đó chỉ là một sự đòi hỏi ảo giác phát sinh sau sự kích thích các niêm mạc của dạ dày và ruột gây ra do các độc tố bị bài tiết, cảm giác này không mấy chốc tự nhiên sẽ dịu lại rồi biến mất.


    4. Trong lúc nhịn ăn, nên tịnh thân cũng như tịnh tâm nhất là đừng để ám ảnh bởi ý nghĩ thèm ăn hoặc khao khát mơ tưởng các món cao lương mỹ vị. Những tư tưởng này làm suy nhược rất nhiều tinh thần người nhịn ăn và làm trở ngại ý chí theo đuổi đến cùng thời hạn nhịn ăn cần thiết.


    5. Ta nên ý thức chính xác rằng chất mỡ trong cơ thể không làm nên sức khoẻ, sự sụt cân trong thời gian nhịn ăn biểu lộ sự đào thải các tế bào bệnh tật, các mô vô dụng, các chất độc tích tụ trong cơ thể là tê liệt mọi cơ năng. Phải dứt bỏ sự lo sợ, sự yếu đuối vì đói ăn; muốn thắng ý niệm đó, ta chỉ cần nhớ rằng có những kỳ nhịn ăn vô hại kéo dài đến 70 ngày là thường.


    6. Ta nên lưu tâm rằng cơ thể đòi hỏi trong thời gian nhịn ăn những sự chăm sóc và giữ gìn vệ sinh cho được chu đáo để có thể giúp đỡ và thúc đẩy sự bài tiết các độc tố trong cơ thể qua phổi và da. Người nhịn ăn phải sống nơi thoáng khí, trong không khí trong lành, nhất là đừng bợn khói thuốc là thứ rất tai hại cho người nhịn ăn.


    Thỉnh thoảng 5-7 ngày nên vào nơi kín gió dùng khăn nhúng nước nóng vắt ráo lau sạch cơ thể. Mỗi ngày nên hoạt động nhẹ hoặc đi tản bộ chút ít cho khí huyết lưu thông.


    7. Nhịn ăn là một “cuộc giải phẫu không dùng dao mổ”, vậy ta nên để cho thân tâm nghỉ ngơi, tránh sống xáo động nhất là đừng đánh thức đêm; giấc ngủ ban đêm rất cần thiết, dù ngắn dù dài rất có tính cách bồi dưỡng. Người nhịn ăn phải giữ cho cơ thể luôn luôn ấm áp.


    8. Cũng giống như sau một cuộc giải phẫu, thời kỳ chuyển tiếp ăn uống trở lại và thời kỳ tĩnh dưỡng phải được săn sóc rất chu đáo. Trước hết nên ăn những thức ăn nhẹ theo nguyên lý Âm Dương và tránh các thức ăn có huyết tính. Điều đáng lưu tâm mà người ta hay khinh suất là không nên trở lại cuộc đời hoạt động quá sớm. Ta phải để cho tế bào mới được cải tạo có đủ thì giờ phục hồi sinh lực và trở lại hoạt động bình thường bởi vì nếu quá hấp tấp dùng sức quá độ, người ta không khéo sẽ phung phí một cách vô ích một phần lớn những thành quả tốt đẹp thu hoạch được trong thời gian nhịn ăn vừa qua.


    9. Trong thời gian nhịn ăn không phải chỉ có thể chất mới nghỉ ngơi và cải tạo toàn diện mà tinh thần, tâm linh cũng phải nghỉ ngơi, cải tạo bằng những tư tưởng trong sạch, cao quí.


    10. Cuối cùng nhịn ăn phải là khởi điểm của một cuộc đời mới, chú trọng về tinh thần, về đạo đức hơn, cao thượng hơn. Bài học nhịn ăn phải dạy cho ta đừng tái phạm những lỗi lầm cũ về phép dưỡng sinh, về dịch lý Âm Dương của vũ trụ. Nhịn ăn có thể dẫn chúng ta đến chỗ trí tuệ để tránh bả phù hoa, hiểu lẽ thiểu dục tri túc mà trở về Giác lộ là cội nguồn của chân hạnh phúc vô biên.


    NHỊN ĂN VÀ HỒI XUÂN


    Nhiều cung phi ở thời cổ đại của Trung quốc đã biết đến thuật nhịn ăn để giữ gìn nhan sắc. Ít nhất mỗi năm họ nhịn một đợt 7 ngày, ăn chay cũng là một cách khác để trẻ lâu. Những người ăn thịt mau già ai cũng biết, nhất là các bà các cô. Theo giáo sư Ohsawa phụ nữ khi về già dương lên, còn nam giới thì âm đi, vì thế nếu phái nữ không biết điều này cứ ăn nhiều thịt là tự làm hại mình. Tiên sinh Ohsawa khuyên phụ nữ ở vùng nhiệt đới không nên ăn thức ăn huyết nhục để gìn giữ sức khỏe và sự kiều diễm của mình. Nhịn ăn là việc cần làm để thanh tẩy chất độc và để thay đổi làn da mịn màng. Kinh nghiệm của chúng tôi sau một kỳ nhịn ăn 7 ngày, sau đó khoảng 3 tháng, mỗi người gầy thường béo lên 2-4 kg, còn người béo thì trở lại mức cân nặng bình thường, và đặc biệt ai cũng trẻ ra từ 3- 5 tuổi nhờ làn da tươi tắn và sinh lực dồi dào, mà những ai thực hiện nhịn ăn đúng đắn thì sẽ được thưởng thức thứ sinh lực vốn sẵn của cơ thể.


    Tuy nhiên nếu bạn gặt hái được thành công trong lần nhịn đầu tiên thì bạn hãy gìn giữ trải nghiệm kỳ diệu đó cho những lần sau, và những lần sau phải cách xa lần trước. Thí dụ: Bạn nhịn ăn một đợt từ 5 ngày trở lên thì mỗi năm chỉ nên nhịn một đến hai đợt cách nhau 6 tháng. Nhịn 7 ngày trở lên thì mỗi năm nên nhịn một lần mà thôi, nhất là những người đã ăn chay trường. Có nhiều người thấy rõ lợi ích kỳ diệu của nhịn ăn thành ra hơi tí nhịn liền, nhịn một bữa hay một ngày thì không thành vấn đề và nhịn vào kỳ Ekadashi thì còn rất tốt. nhưng những người đã ăn chay rồi mà nhịn liên tục hay kỳ nhịn không cách xa nhau thì chúng tôi có lời khuyên không nên làm như thế.


    NHỮNG NGƯỜI NÀO DỰ ĐỊNH NHỊN ĂN LẦN ĐẦU CẦN PHẢI ĐẶC BIỆT CHÚ Ý:


    Nếu cơ thể quá tải do việc ăn quá nhiều từ trước thì việc không ăn trong một thời gian có thể làm giảm sự quá tải này và khiến cho cơ thể thải loại hay tạo thuận lợi cho sự thải loại độc tố. Thực phẩm trở thành máu và lại trở thành tế bào theo trật tự hài hoà. Vì vậy điều gì sẽ xảy ra khi bạn không tiếp tục ăn? Những mô tế bào khác nhau, theo tầm quan trọng của chúng đối với sự sinh tồn của bạn và trong chuỗi hài hoà tự nhiên, trở thành máu đỏ. Những tế bào yếu nhất chuyển hóa đầu tiên, sau đó là những tế bào ngày càng kém quan trọng hơn đối với cuộc sống của bạn.


    Vì vậy, dòng máu có thể trở thành một cái cống thải độc tố suốt quá trình nhịn ăn. Nếu bẩm sinh đã có các cơ quan bài tiết yếu một cách căn bản và bạn đã dùng nhiều thực phẩm và dược phẩm có hại trước đây, thì tốt nhất là bạn không được nhịn ăn quá một hay hai ngày. Những người khoẻ manh có thận khỏe và ruột tốt thì có thể nhịn ăn trong nhiều tuần lễ và họ có thể tự chữa trị. Nhưng nhiều người đã phán đoán sai sức chịu đựng riêng của họ và đã nhịn ăn trong thời gian dài... chỉ đến khi họ quên hết, và nhảy bổ vào loại thực phẩm hoàn toàn kỳ dị trong nhiều tuần lễ cuối. Khó khăn nhất của việc nhịn ăn là giải quyết sự thèm ăn của bạn khi nó đến. Bạn phải ăn từ từ những phần nhỏ thực phẩm trong vài ngày.


    Nhiều người nghĩ rằng nhịn ăn cần thiết cho mọi người. Nhưng mỗi người phải biết rằng bất cứ cái gì mà bạn làm trong lĩnh vực ăn kiêng, hay trong bất cứ lĩnh vực nào liên quan đến vấn đề đó, thì luôn luôn là một phản ứng đối với hoạt động đã qua. Nếu bạn lạm dụng trái cây thì bạn đang phản ứng lại việc dùng quá nhiều thịt. Nếu bạn dùng và tin tưởng thực phẩm sống, nói lên trước đây bạn là đầu bếp dở... bạn nấu quá chín mọi thứ. Nếu bạn quyết định không dùng muối là bạn quá dư muối rồi... Nếu bạn kiêng hoạt động tình dục, thì có lẽ bạn là một người đam mê nhục dục trên mọi phương diện. Bạn đừng vội lên án bất cứ lối sống của một người nào, bởi vì anh ta cũng như bạn, chỉ đang phản ứng lại những hoạt động trước đây. Điều đó không thể tránh khỏi. Vì thế nên nhịn ăn nếu bạn muốn nhưng nên xem lại bản thân bạn, và có lẽ nên tìm lời khuyên khôn ngoan của người đã từng nhịn ăn trước đây.


    Thời gian ăn lại quan trọng hơn thời gian nhịn ăn và đây là thời kỳ quyết định bạn có thành công trong việc nhịn ăn hay không. Lý do đơn giản là do sự ngon ăn tự nhiên mãnh liệt diệu kỳ tới mức bạn như sống trong một chiều kích khác của thực tại cho nên đây lại là lúc bạn dễ “giải đãi” sa đà trong việc ăn nhiều hơn những gì cho phép dẫn đến kết quả là bạn gặt hái rất ít lợi ích thực sự mà bạn có thể có.