0076.043 - @Suongdem(Done) - Ca Dao (Đã xong - Wiki)

Jan 14, 2016
0076.043 - @Suongdem(Done) - Ca Dao (Đã xong - Wiki)
  • NGHỊCH-CẢNH

    - Kinh nhất biến, trưởng nhất trí (trải qua một lần biến-cố thì thêm ra một cái trí-khôn).

    Trung-hoa

    - Phú-quý là cạm của trời, bần-tiện là trường học của trời, hoạn nạn là roi vọt của trời.

    Tô-Tuân

    - Trong cơn hoạn-nạn mới biết người hào-kiệt.

    Ngụy-Hy

    - Gỗ lim săn cứng khó bào,
    Người khôn mắc nạn chẳng nao tấm lòng.

    Ca-dao

    - Cùng tắc biến, biến tắc thông. (cùng dứt thì biến đổi, biến-đổi thì thông-hoạt).

    Trung-hoa

    - Chính nhờ thả ngược gió, chứ không phải thả theo chiều gió mà những con diều bay lên cao.

    Winston Churchill

    - Cùng nhi hậu công. (khó lắm thì mới hay).

    Trung-hoa

    - Tâm-chí chưa phải cay đắng, hoạn-nạn chưa từng trải qua, thì trí-khôn chậm và đảm-lược non.

    Hồ-lâm-Dực

    - Ta sống để cố-gắng. Cuộc đời càng gay-go, căng-thẳng, ta càng sống đầy-đủ hơn.

    Henry Bergson

    - Nhất nhật tại tù thiên thu tại ngoại. (một ngày ở tù bằng nghìn năm ở ngoài)

    Trung-hoa

    - Con-người tự khám phá mình khi đụng-độ cùng nghịch-cảnh.

    Saint-Exupéry

    - Người mà chịu khổ, ăn rau cho là ngon, thì việc gì làm chẳng nổi.

    Uông Cách

    - Đừng sợ tai-nạn khi anh làm theo bổn-phận; cứ can-đảm, vui-vẻ như đi dự tiệc.

    René Bazin

    - Tai-họa như con dao : mình có thể dùng nó để cắt, hoặc bị nó cắt, tùy theo mình nắm nó đằng lưỡi hay đằng chuôi.

    James Russel

    - Những cây mạnh nhất, cao nhất, mọc trên những đất cằn-cỗi nhất.

    J. G. Holland

    - Tháng ngày bao quản thân sành-sỏi,
    Mưa nắng chi sờn dạ sắt-son.
    Những kẻ vá trời khi lỡ bước.
    Gian-nan nào sá sự con con.

    Phan-chu-Trinh

    - Gió xẵng mới hay cây cỏ cứng,
    Dõi theo người trước giữ năm hằng.

    Phan-văn-Trị

    - Cho hay vàng biết tuổi vàng,
    Gặp cơn lửa đỏ màu càng thêm xuê.

    Nguyễn-đình-Chiểu

    - Sự bất-hạnh có thể là một cây cầu đi đến hạnh-phúc.

    Nhật-bổn

    - Nếu bạn chưa sạt nghiệp một lần trong đời bạn, bạn chưa biết rõ tính-tình mình.

    Alfred Capus

    - Không phải những chông gai trên đường đi đã làm đau chân anh mà chính là cái hột cát nho nhỏ ở trong chiếc giày anh mang.

    C. Kinsley

    - Rồi tôi lại đứng dậy và chiến đấu nữa.

    A. Barton

    - Bát canh nấu với máu gan,
    Dâng trời cũng thấu lời van cho mình.
    Mũi tên dồn hết tình-thành
    Bắn vào đá cứng tan-tành như chơi.

    Phan-bội-Châu


    P

    PHẨM-TƯỚC

    - Không phải phẩm-tước làm vinh-dự cho con người mà chính con người làm vinh-dự cho phẩm-tước.

    Machiavel

    - Phẩm-tước chỉ là những biệt-danh, và mỗi biệt-danh là một phẩm-tước.

    Thomas Paine

    - Con-người có giá-trị chứ không phải là phẩm-tước.

    William Wycherley

    - Phẩm-tước chỉ là những trang-phẩm của kẻ ngu, những bậc vĩ-nhân chỉ cần có danh-phẩm của họ.

    Frédéric II

    - Những phẩm-tước trao-tặng cho một người không xứng-đáng được xem như một sự ô-nhục.

    Publilius Syrus


    PHÁN-ĐOÁN

    - Người ta xét đoán việc của kẻ khác hay hơn là chính việc của mình.

    Térence

    - Sau óc phán-đoán, có những cái hiếm có nhất trên đời, đó là kim-cương và ngọc trai.

    La Bruyère

    - Sự phán-đoán là cái gì tốt nhất trong con người và sự thiếu phán-đoán là cái gì xấu nhất.

    Théognis de Mégare

    - Ta có thể tự giao phó cho một con ngựa không cương hơn là một người không phán-đoán.

    Théophraste

    - Kẻ nham-hiểm tưởng rằng người lương-thiện là kẻ hung-ác.

    Ménandre

    - Con chồn thường nghĩ rằng mọi người đều ăn gà như nó.

    Ch. Rozan

    - Chớ bao giờ nên phán-đoán, anh sẽ không bị phán-xét.

    Thánh-kinh

    - Càng xét đoán, người ta càng ít thương yêu.

    Chamfort

    - Chớ nên phán-đoán khi chưa nghe được cả hai phe.

    Phocylide de Milet

    - Ai nghe một cái chuộng, chỉ nghe một thứ tiếng.

    Pháp


    PHẢN BỘI

    - Mới thăm ván đã bán thuyền.

    Tục-ngữ

    - Tiếc công xúc tép nuôi cò,
    Cò ăn cho lớn, cò dò lên cây.

    Ca-dao

    - Nghề võ đánh trả thầy.

    Tục-ngữ

    - Ăn cá bỏ lờ.

    Tục-ngữ

    - Sự phản-bội mà thành-tựu, không ai dám gọi là phản-bội.

    J. Havrington

    - Đặng chim quên ná, đặng cá quên nơm.

    Tục-ngữ

    - Người ta ưa sự phản-bội, nhưng kẻ phản-bội thì đáng tởm.

    César Auguste

    - Nuôi ong tay áo, nuôi khỉ dòm nhà.

    Tục-ngữ

    - Người ta bắt chim bằng chim.

    Mohammed ben Chenele

    - Đánh trống bỏ dùi.

    Tục-ngữ

    - Có mới nới cũ.

    Tục-ngữ

    - Người ta chỉ có thể phản-bội những người mà người ta yêu-mến.

    M. Sachs

    - Cõng rắn cắn gà nhà.

    Tục-ngữ

    - Không phải là những sự phản-bội của đàn-bà đã dạy cho chúng ta phòng ngừa họ. Mà chính là của chúng ta.

    Cl. Larcher

    - Hết xôi rồi việc

    Tục-ngữ

    - Người ta uổng công mà nuôi chó sói, lúc nào nó cũng nhìn về phía rừng.

    Ivan Tourgueniev

    - Có trăng phụ đèn.

    Tục-ngữ


    PHẦN THƯỞNG

    - Phần thưởng cho một việc phải, nó là làm việc phải ấy.

    Sénèque

    - Phần thưởng, đó là cái gì làm cho ta tốt hay xấu.

    Robert Herrick


    PHÊ BÌNH

    · SỰ PHÊ BÌNH

    - Phê-bình là gì ? Đó là con rắn hèn-mạt của sự ganh-tỵ đã bò và để lại dấu-vết nhầy nhụa trên cây khoa-học mà nó không hy vọng gì leo lên được.

    Owen Seaman

    - Ai hay mặc ai, ai dở mặc ai.

    Tục-ngữ

    - Sự phê-bình là một cái giũa làm láng những cái gì mà nó động đến.

    Ernest Legouvé

    - Những gì hoàn hảo nhất là những cái khó đạt được nhất.

    T. Thomson

    - Đối với người tài-đức lớn thì không nên chê-bai nét nhỏ-mọn. Đối với người có danh-dự lớn thì đừng nên chỉ-trích những lỗi con con.

    Hoài-nam-tử

    - Kẻ thù cũng có chỗ hữu-dụng : họ chỉ-trích những lỗi-lầm của mình, họ nói sự thật. Đó là những ông thầy mà chúng ta không phải trả tiền.

    Plutarque

    - Cai quan nhi hậu định (đậy nắp áo quan rồi mới định kẻ hay người dở)

    Trung-hoa

    - Một điều tối ư quan-trọng là quyền chỉ-trích công-bằng và hợp lý phải được ban-bố cho mọi người và sự lên án các việc đáng tố-giác không thể bị coi như có tính-cách phỉ báng.

    Chánh-án Coekburn (Anh)

    - Thượng-đế phán rằng ta phải được quyền phê bình các hành-vi và tư-cách của tất cả mọi người, miễn là ta làm việc phê bình đó một cách công-bằng và chân-thật.

    Nam-tước Anderson


    · NHÀ PHÊ-BÌNH.

    - Người ta làm nhà phê-bình khi người ta không thể làm ra nghệ-thuật, cũng như người ta trở thành kẻ bội-phản khi người ta không thể làm người chiến-sĩ.

    Gustave Flaubert

    - Muốn là một nhà phê-bình tốt, có thể phải là một tác-giả tốt. Chỉ có thiên-tài mới mở rộng được tầm nhận-thức.

    Francois Villemain

    - Không có sự phản-bội nơi một nhà phê-bình văn-học ; chỉ có là khi nào người ấy không còn có tinh-thần tự-do nữa.

    Emile Henriot

    - Loài côn-trùng châm-chích không phải vì hung-bạo mà vì cả chúng nó cũng muốn sống ; các nhà phê-bình cũng vậy, họ muốn được máu ta chứ không phải sự đau-khổ của ta.

    Nietzsche

    - Người tập bắn cũng tựa như người quân-tử, bắn không trúng bia thì tự xét lại mình.

    Trung-dung

    - Trong một bữa tiệc, người khách là kẻ nhận-xét sáng-suốt hơn anh đầu bếp.

    Aristote


    PHONG-TỤC

    - Nhập gia vấn húy, nhập quốc vấn tục (vào nhà hỏi họ, vào nước hỏi phong-tục).

    Trung-hoa

    - Nhập gia tùy tục, nhập giang tùy khúc.

    Tục-ngữ

    - Người đời ai có dại chi,
    Khúc sông eo hẹp phải tùy khúc sông.

    Ca-dao

    - Chính những đạo-đức riêng tư đã tạo thành những phong-tục chung.

    Phocion

    - Những phong-tục tốt cho những trái tốt.

    Ménandre

    - Phong-tục là sự giả-dối của các quốc-gia.

    Honoré de Balzac

    - Thật khó mà sống hạnh-phúc với những phong-tục xấu.

    Ménandre


    PHÒNG-XA

    - Cư an, tư nguy (ở lúc yên-lành phải nghĩ đến lúc khốn-nguy)

    Trung-hoa

    - Ăn tối lo mai

    Tục ngữ

    - Không biết phòng xa thì người cai-quản, biết phòng xa thì cai quản người.

    Diễm Thiết-Luận

    - Ăn mắm thì ngắm về sau.

    Tục-ngữ

    - Bình thời giảng vũ. (lúc thái bình phải luyện-tập việc võ)

    Trung-hoa

    - Người ta nếu không biết lo xa, nhất-định có sự ưu-hoạn đến ngay

    Luận-ngữ

    - Con người ta đến lúc già yếu mới vệ-sinh thì không khác nào đến lúc nghèo-khổ mới biết dành-dụm, tuy chăm-chỉ cũng chẳng được ích gì.

    Trình-Hiệu

    - Không nghĩ xa tất có lo gần.

    Luận-ngữ
    cute_smiley26
  • Share This Page