0077.00041_0912209288 (type done) + vavavoom14 (soát xong)

3/5/16
0077.00041_0912209288 (type done) + vavavoom14 (soát xong)
  • #0077.00041

    Đánh máy: 912209288


    Người trai đã nghĩ gì mà “tủi buồn” đến thế? Chỉ người nội cuộc mới giải nổi. Vậy thì cứ thổ lộ đi! e thẹn nỗi gì:

    Say đắm đêm qua lúc vội vàng,

    Tôi không nương nhẹ phút mênh mang

    Của bao mong mỏi. Bên nhan sắc,

    Mộng đẹp hoen bên gối trễ tràng.

    Người buồn tủi và hối tiếc vì đã “hủy hoại” một tuyệt tác của Hóa- công:

    Một ánh công trình của Hóa- công

    Một niềm cao quý chốn thanh trong;

    Chút gì mầu nhiệm thiêng liêng quá,

    Tôi đã xô tan với dục lòng.

    Ở giai đoạn sau, tiếng thơ Phạm Đình Tân thiên nặng về màu sắc tôn giáo. Lời thiêng là tập thơ dành gần trọn vẹn cho địa hạt này. Đây ta hãy nghe thi nhân bắt đầu lợm giọng thú xác thịt của trần gian sau một thời lạc lối đang hướng vong đấng Cao Cả:

    Tơ tỉnh chưa ám khói yên hoa.

    Ôi xác thịt! Ôi say mê trơ tráo!

    Ôi hương gây, phấn bạc; mật giang hồ!

    Còn gì nữa! Trong phút giây ảo não,

    Hồn chán chường đầy lợm thú tanh nhơ!

    Đây ta hãy nghe thi nhân trong những lời xưng tội:

    Ôi Mẹ ơi! Thánh Tâm lân tuất mãi!

    Con về đây, lòng rầu rĩ kêu van;

    Mẹ cho con ngước nhìn lên Tình ái

    Của Mẹ hiền trào đổ xuống trần gian!

    (Trở về)

    Thế giới ngậm màu tang trong khốn khó,

    Xác trần truồng hư thối vệ đường tanh!

    Kẻ ngơ ngác, từng đàn lê hót gió

    Những vong hồn lưu lạc buổi sơ sinh!

    Đau đớn quá, Mẹ ơi, đau đớn quá!

    Xác hồn con kiệt nhược bởi vì đâu?

    Mẹ thương con, Mẹ thương con, Mẹ nhé!

    Mẹ thương con ấp ủ trái tim sầu!

    Bằng một giọng buồn nản, chán chường, thi nhân còn cho ta biết rõ hơn trong bài thơ dưới đây:

    Cầu nguyện I

    Lạy Chúa, sương đêm xuống trĩu cành,

    Xin thương lận đận kẻ điêu linh,

    Con: người thi sĩ cô đơn quá,

    Đời đã qua xuân vẫn khát tình!

    Ân ái trần gian nóng lửa rơm.

    Lửa tàn, tro lạnh dậy u buồn!

    Miệng chưa phai vị hương yêu dấu,

    Mắt đã rưng rưng mọng lệ hờn!

    Đời gian giảo lắm, lại tham lam,

    Lòng mến say sưa giấc mộng phàm.

    Thắm, nhạt màu thay ngàn sắc mặt,

    Đòi nhiều, cho ít, vẫn chưa cam.

    Dâng mãi lòng son, ý nhiệm thơ,

    Con theo người bước: vẫn bơ vơ!

    Bao lần than thở trong canh vắng;

    -Người vẫn đi qua, chẳng đợi chờ!

    Lạy Chúa, xin thương kẻ một mình,

    Nửa đời đếm mãi bước điêu linh,

    Cho con, thi sĩ trong tay Chúa,

    Ca hát đêm nay mối Thánh tình.

    Với cái nhìn của đôi mắt chan chứa dung tình của đấng Mẹ hiền, lòng con như bừng nở muôn ánh hào quang. Một khúc nhạc thiên cung rộn rã tấu lên như tiếp nhận một linh hồn hoang dã bao lâu lạc lõng ở chợ Trần nay bỗng trở về nẻo Đạo.

    Con nhìn Mẹ, Mẹ nhìn con: thỏa mãn!

    Lòng trần gian họa nhịp ý thiên cung!

    Ôi phút giây, ôi phút giây xán lạn!

    Ôi phút giây thanh thoát tưởng không cùng!

    Để kết luận, đứng trước phong trào thơ mới, Phạm Đình Tân không rung lên được những dây lãng mạn trữ tình, lại tỏ ra rụt rè, e lệ, nên tiếng thơ không chiếm được cảm tình nồng nhiệt của tuổi trẻ; thi nhân chỉ khiêm nhượng tiếp nhận những tâm hồn trầm lặng, thích cô tịch để lắng nghe tiếng thì thầm của vạn vật. Vả lại, tiếng thơ của Phạm Đình Tân hay vương phải cái lập dị dung những chữ đảo ngược (trẽn trơ, phạt hình, mọn hèn v.v…) đã là nguyên nhân làm giảm sự rung động liên tục của dòng cảm xúc. Song Phạm Đình Tân lại có cái thính giác, thị giác mẫn nhuệ khác thường mà không nhà thơ nào giống. Đó là khía cạnh đặc biệt của làng thơ Việt-Nam mà mỗi khi đề cập người ta không thể quên Phạm Đình Tân.

    (Ấn bản kỳ nhì, 8-1969)

    Thi tuyển

    Mẹ và con

    Nàng mỏi mệt thiếp mơ trong hoan hỷ,

    Thân thể còn ê ẩm phút giây qua.

    Giờ sinh nở nhiệm mầu phong giá quý:

    · Một hồn non lìa tách tự hồn ta!

    Hai tín cẩn nồng nàn chung góp lại,

    Hai tình yêu hợp gửi một lòng son.

    Bao đắm mê, bao khắc giây ân ái,

    Bao tháng ngày xây đắp mộng sinh con.

    Tiếng trẻ khóc : lời chung đôi đau đớn

    Của chính mình chào ánh sáng đầu tiên.

    Trí mơ màng tới hy sinh to lớn :

    Nàng ra đời lần nữa, một lần thêm!

    Người hộ sinh bước vào vui vẻ hỏi:

    · Đâu con nàng trong hai trẻ nầy đây!

    Nàng chưa rõ mặt con mình không dám nói,

    Lòng ân iu theo máu gọi đưa tay…

    Một chút thiêng liêng trí, xác mình

    Đã rời ra bước cõi điêu linh.

    Một dây mỏng mảnh trong trần thế,

    Ràng buộc hồn nhau giữa sắc, hình!

    *

    Một phút lành thôi

    Một phút lành thôi có nghĩa gì?

    Mắt mừng, miệng nở lựa lời đi,

    Tay nhanh nhẩu đón, dâng âu yếm,

    Hờn giận còn đâu dấu vết chi?

    Một buổi chiều xưa bên mé ao,

    Hai người ân ái đón hương đào.

    Cùng nhau ca hát trong giây phút,

    Rồi rẽ duyên nhau, biết tại sao!

    Người ở bên đây, kẻ đứng kia,

    Cách nhau không hiểu bởi gì chia.

    Nhìn nhau mắt lặng đầy kiêu hãnh,

    Rồi rẽ duyên nhau, biết tại sao?

    Người ở bên đây , kẻ đứng kia,

    Cách nhau không hiểu bởi gì chia.

    Nhìn nhau mắt lặng đầy kiêu hãnh,

    Lòng muôn chân qua: bước nặng nề.

    Tưởng khó hơn là vượt núi song,

    Bao nhiêu lưỡng lự chất bên lòng,

    Bao nhiêu tự ái, bao tơ rối,

    Để lỡ đời nhau cuộc tái phùng.

    Một phút lành thôi có nghĩa gì?

    Từng ngàn duyên kiếp đã phân ly.

    Bao hồn dang dở ôm hiu quạnh,

    Lệ chảy canh tàn mọng khóe mi.

    *

    Dâng thơ

    Tôi tới dâng người mấy ý tho.

    Nhưng nhiều hồn, trí với tâm tư,

    Thân tuy riêng sống trong yên lặng,

    Lòng gửi mênh mang những bến bờ…

    Những chút gì đây quấn quít mình,

    Êm êm ràng buộc cả không xanh.

    Bao dây thân ái thiêng liêng quá

    Vây kẻ ra đi vạn lưới tình!

    Từ buổi đầu tiên kết xác, hình

    Bình lòng chứa đựng trong dòng máu,

    Hai mạch nguồn yêu nở dáng sinh.

    Tôi nối tương lai với những thời

    Xa xăm lùi mãi biết bao thôi.

    Một tay cố giữ ngày không đứng,

    Tay khác dâng hoa góp chợ đời.

    Đã tưởng liên miên có thế thôi.

    Nào ngờ chợ họp quá đông người.

    Hồn trao mắt đổi bao tình tứ,

    Tay vẫy theo nhau gửi ý mời…

    Xô đẩy muôn phương giữa sông dồn,

    Tôi thưa, gọi mãi, hướng chiều luôn.

    Hôm nay xuân nở trong hương pháo,

    Còn có gì đâu để ủ hồn!

    Tôi tới dâng người mấy ý thơ,

    Và nhiều hồn trí với tâm tư,

    Người ơi! nhận lấy lòng yên lặng

    Từng gửi mênh mang những bến bờ…

    *

    Đau đớn

    Kính tặng L.M. Nguyễn Văn Thính

    Đau đớn là đường lên ánh sáng!

    Tự thuở nào, Người tụt xuống trần gian,

    Tổ tiên xưa, con cháu, cả nhân hoàn,

    Vì một tội mà trầm luân muôn kiếp.

    Đầu muốn ngửng: xác thịt đè liên tiếp!

    Mắt trông lên: mi nặng cúi nhìn chân!

    Một chút gì của Chúa liễm vào thân

    Hằng nhớ tưởng tuyệt vời nơi Thiên quốc.

    Nhưng than ôi! Tôi vần hồn kiệt nhược,

    (Sức mọn hèn chống đỡ được là bao!)

    Nên từ lâu cho tới ngày nào

    Cả nhân loại đẫm mình trong bong tối!

    Một tội tổ dắt theo ngàn giống tội,

    Một phạt hình u ám cả muôn năm@

    Nguồn bùn dơ lan chảy khắp trần phàm,

    Ngọn lửa phạt thiêu sầu muôn thế kỷ.

    Đã bao năm, đã bao năm rền rĩ,

    Tiếng khóc than không ngớt, không ngừng thôi.

    Biết bao giờ hồn thảm thoát lò sôi

    Ra khỏi chốn tối tăm và yên lặng?

    Đau đớn là đường lên ánh sáng!

    Chúa nhân loài thương nhớ một đàn con.

    Vì tổ tiên chìm đắm cả linh hồn

    Và xác thịt bầy mồi cho quỷ dữ.

    Khắp đây đó, Chúa trông nhìn vũ trụ,

    Đâu oai quyền xứng đáng cứu trần gian?

    Đâu ơn thiêng rẩy tưới đất khô khan?

    Đâu công nghiệp rỡ ràng soi bóng tối?

    Trong vực thẳm, ai dám cao tiếng gọi

    Dáng nhân lành tha thứ tội ngàn xưa?

    Không, cả trần gian hư thối đen mù,

    Hồn dầu dãi không còn… thật không còn đáng kể!

    Chúa buồn bã thầm rơi ánh lệ,

    Biết vì ai nhẹ giảm tội hình sâu

    Cho con đàn con lưu lạc chốn ưu sầu

    Được ngửa mặt trông lên Cha sáng láng?

    Đau đớn là đường lên ánh sáng?

    Cha vì con phải hạ xuống trần gian,

    Bỏ ngay vàng cao quý chốn Vinh Quang,

    Bỏ rực rỡ triều thiên ngàn ánh lạ,

    Bỏ bầy tôi trung thành nơi cao cả,

    Từ giã trời, cung điện tối uy linh,

    Xuống trần gian sống giữa chốn hôi tanh

    Để hàn gắn những vết thương đang rộng mở,

    Ôi! Lòng nhân từ vô độ!

    Ôi! Tình yêu tuyệt đối không cùng!

    Tay công bằng thẳng phạt kẻ kiêu căng,

    Tay nhân đức vuốt ve hồn tội lỗi,

    Từ hôm ấy trong hang lừa u tối,

    Chúa bắt đầu nhận lấy chuỗi lao lung

    Để người ta được thấy phút vui mừng.

    Trên thiên quốc tưng bừng hương sáng.

    Đau đớn là đường lên ánh sáng!

    Chúa hiến mình làm bia bắn đau thương.

    Tay nâng niu ôm ấp mối sầu trường.

    Tim khắc khoải trong muồn nghìn cay đắng.

    Cây thập giá trên xác trần đè nặng,

    Đường đau thương sỏi đá buốt thịt xương!

    Nước bọt dơ quân dữ nhổ chán chường

    Trên mặt Thánh máu me nhễ nhại!

    Cả mình Thánh ê chề tê tái,

    Triều thiên gai: đau đớn mỉa mai sao!

    Giờ trông mong sắp tắt mọi ưu sầu,

    Chúa kêu khát. Và giấm đưa thay nước.

    · Ta nuốt hết đau thương và tủi cực

    Để mở đường hạnh phúc cho trần gian.

    Phút sau cùng quân độc dữ hung tàn

    Còn cầm mác đâm thêm dấu nữa.

    · Dây giọt máu cuối cùng của lòng ta chan chứa

    Yêu trần gian làm của lễ dâng Trời.

    Bao đau thương, bao tủi cực, bao tơi bời,

    Ta đã nếm. đã uống, và đã chịu.

    Ô! Hỡi trần gian tội trĩu,

    Từ giờ đây đường hạnh phúc thênh thang.

    Hãy theo ta, theo dõi bước đau thương

    Để tiến tới nơi đầy ánh sáng.

    Đau đớn là đường lên Ánh Sáng!

    Chúa muôn loài đã sống lại hôm nay.

    Tiếng mừng ca vang dậy khắp đó đây,

    Vẻ đắc thắng tưng bừng trên các mặt.

    Thiên thần hát, nhạc thiêng lừng ánh ngát,

    Hoa tung dài, nở nhị vuốt muôn hương.

    Cả trần gian đứng dậy. Khắp ngàn phương.

    Lòng hớn hở reo theo lời cảm tạ.

    Chúa bằng lòng, mỉm cười từ giã

    Và oai nghiêm trở lại chốn Vinh Quang

    Là nơi từ ngàn xưa trong chốn đền vàng.

    Chúa ngự trị và nhận lòng cung kính

    …………………………………………..

    Đau đớn là đường lên Ánh Sáng

    Chúa muôn loài vạn tuế! Sáng muôn năm!

    *

    Trở về

    Nước mắt bỗng trào ra trên chiếu rượu,

    Lòng trẽn trơ run rẩy giữa cười ca,

    Gió lạnh thồi giục tâm tư bừng dậy,

    Chút tơ tình chưa ám khói yên hoa.

    Ôi xác thịt! Ôi say mê trơ tráo!

    Ôi hương gây, phấn bạc; mật giang hồ!

    Còn gì nữa? Trong phút giây ảo não,

    Hồn chán chường đầy lợm thú tanh nhơ!

    Bao sắc thắm ánh tươi màu chế diêu,

    Cung dịch đàn mai mỉa lệ tình si.

    · Hãy can đảm! Lòng trung còn thảo hiếu

    Giật tung mành, sập cửa bước ra đi!

    Đây mẹ hiền hằng trông con mong đợi,

    Bước chân thơ dại đẩy gót lưu ly,

    Đã bao lâu trên tòa cao trơ trọi,

    Mắt nhân lành ảm đạm ánh sầu bi!

    Ôi Mẹ ơi! Thánh Tâm lân tuất mãi!

    Con về đây, lòng rầu rĩ kêu van:

    Mẹ cho con ngước nhìn lên Tình ái

    Của Mẹ hiền trào đổ xuống trần gian!

    Đau đớn quá, Mẹ ơi, đau đớn quá!

    Xác, hồn con kiệt nhược bởi vì đâu!

    M ẹ thương con, Mẹ thương con, Mẹ nhé!

    Mẹ thương con ấp ủ trái tim sầu!

    Con nhìn Mẹ, Mẹ nhìn con: thỏa mãn!

    Lòng trần gian hòa nhịp ý thiên cung!

    Ôi phút giây, ôi phút giây xán lạn!

    Ôi phút giây thanh thoát tưởng không cùng!

    *

    Tìm bình an

    Lạy nữ vương muôn đời cao sáng mãi!

    Lạy Mẹ hiền ngàn thế kỷ hân hoan!

    Cho hồn con đắm chìm trong tình ái,

    Giữa lòng Người sau hưởng sự bình an!

    Thế giới ngậm màu tang trong khốn khó,

    Xác trần truồng hư thối vệ đường tanh!

    Kéo ngơ ngác, từng đàn lê gót gió

    Những vong hồn lưu lạc buổi sơ sinh!

    Con bước mãi: gối mòn chân rã mỏi.

    Cảnh đau thương lần lượt hiện không thôi!

    Giọng rền rĩ, tiếng kêu than khát đói

    Đuổi theo con quấn quit mãi không rời.

    Con lẩn tránh, nhưng nơi đâu tươi đệp?

    Muốn nghỉ ngơi, nhưng yên lặng chốn nào?

    Lòng buồn nản thầm trông mong tha thiết

    Những khắc giờ vắng lịm vẻ xôn xao!

    Lạy Nữ vương muôn đời cao sáng mãi!

    Lạy Mẹ hiền ngàn thế kỷ hân hoan!

    Cho hồn con đắm chìm trong tình ái,

    Giữa lòng Người say hưởng sự bình an.

    *

    Phút buồn thương

    Tặng Hoan yêu dấu

    Nắng sớm đưa tin đến ngọn hồng,

    Nụ cười hé nở ý tươi trong.

    Sương mai treo ngọc trên mầm mới,

    Vường thoáng đầu hương mở cửa lòng.

    Sáng nay tinh khiết quá hồn tôi,

    Thêm thẹn tình riêng những ngậm ngùi:

    Ân ái tân hôn vừa thoáng đượm,

    Tuổi buồn đã lắng đọng trên môi!

    Say đắm đêm qua lúc vội vàng,

    Tôi không nương nhẹ phút mênh mang

    Của bao mong mỏi. Bên nhan sắc

    Mộng đẹp hoen trên gối trễ tràng.

    Mốt áng công trình của hóa công

    Một niềm cao quý chốn thanh trong:

    Chút gì mầu nhiệm thiêng liêng quá

    Tôi đã xô tan với dục lòng!

    Ánh sáng tràn thơm dưới mái hiên,

    Ngậm ngùi tình nghẹn giữa bình yên,

    Hồn nghe ai bước ngừng trong cửa

    Mắt đắm yêu đương ngại ngẩng nhìn!

    *

    Đá vọng phu

    Kính tặng hương hồn cô tôi:

    Bà Phạm Thị Năng

    Nắng chiều soi đá ra vàng,

    Trên non còn một mình nàng chơ vơ.

    Ẵm con nhìn cõi mịt mờ,

    Mong chồng biết đến bao giờ mới thôi!

    Đợi trông đứng mãi chân trời,

    Gió mưa mòn giữa thân người rêu leo.

    Ta đi tìm tấm tình yêu,

    Tới đây thâu nhận thêm chiều thương đau.

    Cây ngàn thầm lặng mơ màng,

    Rừng hoang ôm ấp bóng nàng lẻ loi,

    Suối than thở dưới chân đồi,

    Mây buồn ngơ ngẩn bên trời say mê.

    Ta còn cảm động lâm ly,

    Lệ đâu điểm ngọc trên mi mắt nàng.

    Lòng thơ phút chốc mênh mang,

    Hồn thơ thổn thức với hàng lau sơ.

    Gió theo chân bước thẫn thờ,

    Mắt hoa mờ lệ người xưa lạnh lùng.

    - Không, không, giọt nước sương trong

    Vô tình đượm cạnh má hồng đó thôi.

    Lòng mong mỏi đã lâu rồi,

    Đến nay mắt đá bao đời đã khô.

    Còn đây tiếng gọi mơ hồ

    Vẩn vơ với gió chiều thu trên ngàn!

    *

    U trầm

    Mưa rơi tịch mịch quanh nhà

    Đêm nằm lắng tiếng giờ qua lạnh lùng.

    Buồn đưa hơi lọt vào song,

    Lòng thêm trống trải như phòng vắng im.

    Mênh mông nổi dậy nỗi niềm,

    Người trơ, cảnh đứng trong đêm mịt mờ!

    Cảnh không thương cảm trơ vơ,

    Hông người bé đậu bên bờ tối tăm

    Hồ sâu ngậm kín âm thầm,

    Lòng nương những tiếng u trầm không vang!

    *

    Thành xưa

    Trời xanh lạnh lẽo ánh sao,

    Đêm nghe bình tịch trôi vào hư vô.

    Thành khuya mơ tưởng bóng cờ,

    Gió kêu cổng mọt, hồn xưa lách về.

    Cỏ cao gầy nép bên hè,

    Chân mơ rén nhẹ lần đi trong phòng.

    Bụi dày phủ mác, gươm cong,

    Tường xiêu, nón tướng dây thòng buông lơi.

    Mùi xưa ẩm ướt tăm hơi,

    Bây giờ oanh liệt một thời ngủ yên

    Đêm nay chuột dậy đi tìm,

    Nước rêu trong đá rùa im lặng chầu.

    Thờ ơ mây cuốn về đâu?

    Não nùng cú rúc trên lầu gác canh.

    *

    Bãi tha ma

    Chiều thu trời lạnh, mây mờ,

    Tha ma bãi vắng trơ vơ đầu làng,

    Buồn lay hiu hắt cỏ vàng,

    Nghe trong tịch mịch mơ màng hồn lên.

    Đất se mộ nứt mặt nền.

    Có hơi thở nhẹ dài rên đáy mồ.

    Hai cây chụm ngọn nghiêng xô,

    Lắc lư thầm truyện âm u ngày tàn.

    Bia rêu ngả gió mơn man,

    Nhện tơ bé nhỏ chăng màn lượn quanh.

    Phất phơ vương lưới đầu cành,

    Những lời than thở phận mình buổi xưa.

    Hương khuya rung bóng mơ hồ,

    Hồn ai ngồi rũ bên gò đợi trông.

    Đêm về tối xuống mịt mùng,

    Tha ma lặng sống não nùng trong sương.

    *

    Ý đêm

    Tường đứng lắng nghe thời khắc vắng.

    Mưa rơi trầm nhịp suốt canh thâu.

    Bâng khuâng hồn trống mơ gieo nặng,

    Chận trượt đường trơn khách dãi dầu!

    *

    Tỏ thông

    Rượu tiếp mãi môi mềm chưa nóng mặt,

    Thuốc tiêm tràn khói đượm vẫn chưa say.

    Chén ngọc bích chè thơm thồi giọng ngát,

    Ái ân lòng tìm vắng phút mê say.

    Rồ dại quá! Chim non vừa lìa tổ,

    Theo gió vàng vội đuổi ánh hồng thiêng,

    Sớm cất bước, chân tơ còn bỡ ngỡ.

    Đã tưng bừng chạy rồi cánh chim điên.

    Hồn mê mải vội lăn vào tận suối,

    Uống say sưa nguồn trắng ẩn rừng sâu.

    Ôi! Mầu nhiệm còn đâu nơi đắm đuối?

    - Lòng tỏ thông lòng thế đã từ lâu!

    Chiều nay ta rảo qua cầu,

    Ngẩn ngơ em lặng trên lầu rõi theo.

    Ta toan dâng tấm tình yêu,

    Nhưng lòng trơ trẽn đã nhiều không rung.

    Nhìn em, nhìn cảnh, nghe lòng,

    Rồi đành lại lẩn vào trong sóng người.







    MỤC LỤC

    XẾP THEO THỨ TỰ A B C

    Anh Thơ 763 – Bàng Bá Lân 715 – Lưu trọng Lư 163 – Nguyễn Bính 301 – Nguyễn Giang 793 – Nguyễn Nhược Pháp 270 – Nguyễn Thị Manh Manh 201 – Nguyễn Vỹ 434 – Phan Khôi 115 – Phạm Đình Tân 799 – Tản Đà 33 – Thanh Tịnh 410 – Thâm Tâm 523 – Thế Lữ 223 – T.T.Kh. 501 – Tương Phố 73 – Vũ Hoàng Chương 561- Xuân Diệu 611.

    Quá trình sự trưởng thành của nền thơ mới 11- 31

    Tản Đà 33-72

    Nhớ mộng ( trang 37), Vịnh bức dư đồ rách(39), Thề non nước(39), Lại say(41), Còn chơi(42), Hầu trời(45), Hủ nho lo việc đời(52), Lo văn ế(53), Ngày xuân nhớ xuân(55), Thăm mả cũ bên đường(57), Gặp xuân(58), Khuyên người giúp dân lụt(59), Say(61), Thơ đề bài tựa Đài gương truyện(62), Trần ai tri kỷ(63), Hài đàm thơ mới(64), Phong thi(65), Thơ rượu(67), Gió thu(68), Thơ dịch: Gác Hoàng hạc( Hoàng hạc lâu)(69), Nói về mình( Tự thuật) (70), Trên ao( Trì thượng) (71), Sông Dịch tiễn biệt( Dịch thủy tiễn biệt) (71), Nhờ chồng( Khuê oán) (72), Buồn vì tình( Oán tình) (72).

    Tương Phố nữ sĩ 73 114

    Ước chi( trang 81), Anh hẹn(81), Xuân lạnh(82), Mấy độ sen tàn(82), Mong thư(82), Từ đây(83), Nhìn ảnh(84), Giọt lệ thu(88), Tự tình(96), Em còn nhớ( 100), Bước chân ra(101), Tái tiếu sầu ngâm(105), Khúc thu hận(107), Bình Hương lỗi nguyện( 109), Chia phôi( 110), Nụ cười dưới trăng( 111), Ngày giỗ nhớ( 111), Sương giá lòng em(112), Tim em(112), Thu tâm sự(113), Sau cơn mưa gió(114).

    PHAN KHÔI 115-162

    Đọc lệch… giết lầm( trang 123), Tình già(132), Chơi thuyền sông Tân bình(136), Cảm đề khi đọc bản dịch Thủy hử của Á Nam Trần tuấn Khải(138), Thơ Phan Khôi(139), Hớt tóc(140), Hồng gai(140), Nắng chiều(140), Cái ác ý bởi nghề nghiệp(140), Văn học tiểu thuyết là cái quái gì?(144), Ông Năm Chuột(146), Ông Bình Vôi(160).

    LƯU TRỌNG LƯ 163-200

    Trên đường đời( trang 165), Vắng khách thơ(165), Thơ thách họa các cụ đồ(166), Suối mây(172), Mưa… mưa mãi(175), Thú đau thương(177), Mộng Oanh Oanh(177), Nắng mới(178), Thơ sầu rụng(179), Lại uống(179), Hôm qua(180), Diệu huyền(181), Một chút tình(182), Gió(182), Tiếng thu(183), Giang hồ(183), Một mùa đông(187), Tình điên(189), Sứ giả(190), Thuyền mộng(191), Túp lều con(192), Xin rước cô em(193), Hoàng hôn(194), Chia ly( 195), Trăng lên(195), Cảnh thiên đường(195), Còn chi nữa(195), Trên bãi biển(196), Bâng khuâng(197), Khi thu lá rụng(197), Mộng chiều về(199), O tiếp tế(199).

    NGUYỄN THỊ MANH MANH 201-221

    Canh tàn(203), Viếng phòng vắng(206), Hai cô thiếu nữ(207), Bức thơ gởi cho tất cả ai ưa hay ghét lối thơ mới(209), “Cô Nguyễn Thị Khiêm nói về vấn đề nữ lưu và Văn học”( diễn thuyết)(211).

    THẾ LỮ 223-269

    Trụy lạc(238), Ác Mộng(241), Nhớ rừng(245), Cây đàn muôn điệu(246), Mấy vần thơ ngây(248), Tiếng gọi bên sông(250), Tiếng trúc tuyệt vời(253), Giây phút chạnh lòng(254), Lựa tiếng đàn(257), Ý thơ(258), Lời than thở của nàng mỹ thuật(259), Tự trào(260), Vẻ đẹp thoáng qua(262), Trả lời(263), Giục hồn thơ(266), Đêm mưa gió(267), Ma túy(2680, Trưa(269).

    NGUYỄN NHƯỢC PHÁP 270-300

    Sơn Tinh Thủy Tinh(282), Chùa hương(286), Một buổi chiều xuân(291), Tay ngà(293), Giếng Trọng Thủy(294), Mỵ Châu(295), Đi cống(299), Nguyễn thị Kim khóc Lê Chiêu Thống(299), Mây(300).

    NGUYỄN BÍNH 301-409

    Người hàng xóm( trang 310), Ghen(313), Lỡ bước sang ngang(330), Tương tư(333), Bước đi bước nữa(334), Xuân về(335), Cô hái mơ(336), Cô lái đò( 337), Hà Nội ba mươi sáu phố phường(337), Vẩn vơ(339), Những bóng người trên sân ga(340), Lòng người trinh nữ(341), Thôi nàng ở lại( 344), Dòng dư lệ(345), Hôn nhau lần cuối (348), Rượu xuân (349), Thoi tơ (349), Khăn hồng (350), Lòng mẹ (352), Vâng (352), Lòng nào dám tưởng (353), Giọt nến hồng (354), Dối lòng (354), Mỵ nương (355), Áo đẹp (357),

    Người con gái ở lầu hoa (357), Thanh đạm (358), Cầu nguyện (359), Một lần (361), Lòng yêu đương (361), Một nghìn cửa sổ (362), Tỉnh giấc chiêm bao (363), Tỳ bà truyện (365),

    THANH TỊNH 410 -433

    Tơ trời với tơ lòng (trang 416), Mòn mỏi (417), Lời cuối cùng (418), Hoa giấy và hoa đồng quê (421), Lời than của đồng quê (421), Cô láng giềng tôi (422), Thất vọng trên thất vọng (423), Tiếng gọi của con tim (424), Vàng, máu (426), Vì đàn câm tiếng (427), Tình yêu (428), Về quê (429), Tiếng gọi của đồng quê (430), Nắng mai (431), Tiếng vọng ban đêm (431), Muôn bến (432), Chiều về (433).

    NGUYỄN VỸ 434 – 500

    Tiếng súng đêm xuân ( trang 452), Sương rơi (455), Hoàng hôn (456), Tiếng chuông chùa ( 457), Mưa rào (459), Gửi Trương Tửu (461), Hương giang dạ khúc (463), Hai con chó (464), Cảm ơn ngài (467), Giấc mơ bom nguyên tử (463), Chim hấp hối (475), Hoa phượng (477), Đêm sầu về (480), Cũng thế thôi (480), Sài gòn đêm khuya (481), Đêm trinh (483), Đêm giao thừa tắm biển (485), Gia lệ (488), Phố Thông mười năm cảm nghĩ (490), Hoa hồng Việt nam (490), Hài nhi lai Mẽo vứt trôi sông (492), Diệu Huyền không hoan nghênh ông Thiệu câu cá (493), Dâng đức Khổng tử (495), Bà hỏa viếng Bộ Văn hóa Giáo dục (497),

    T.T.KH 501 – 522

    Hai sắc hoa ty gôn (trang 513), Bài thơ thứ nhất ( 515), Đan áo cho chồng (516), Bài thơ cuối cùng (517).

    THÂM TÂM 523 – 547

    Màu máu ty gôn ( trang 533), Gửi T.T.Kh (533), Dang dở (536), Tống biệt hành (537), Vọng nhân hành (538), Hoa gạo (539), Chết (549), Một mảnh tình (541), Ngậm ngùi cố sự (541), Vạn lý trường thành (542), Chào Hương sơn (543), Tráng ca (544), Lưu biệt (546), Ngược gió (547).

    NGHI ÁN T.T.KH và THÂM TÂM 548 – 558

    VŨ HOÀNG CHƯƠNG 561 – 610

    Vườn tâm sự (trang 572), Quên (575), Chết nửa vời (576), Đô thành hoa lệ (578), Lửa cháy băng tan ( 579), Thôi hết băn khoăn (579), U tình (583), Hờn giỗi (584), Tối tân hôn (586), Mười hai tháng sáu (588), Mời say (589), Phương xa (590), Buồn đêm đông (591), Hơi tàn Đông Á ( 592), Bài ca siêu thoát (593), Bà ca sông Dịch (595), Lá thu ngày trước ( 597), Chậm quá rồi (598), Bạc tình (600), Lửa từ bi ( 601), Nổi lửa từ bi (603), Người với người (605), Bánh xa Diệu Pháp (608), Nguyện cầu (610).

    XUÂN DIỆU 611 – 715

    Riêng tây ( trang 613), Sầu (614), Tương tư chiều (616), Hoa đêm (617), Dại khờ (641), Hoa nở để mà tàn (649), Cảm xúc (651), Thời gian (652), Yêu (653), Vội vàng (654), Hư vô (655), Tặng thơ (656), Kỷ niệm (657), Hết ngày hết tháng (658), Muộn màng (659), Trăng (660), Phải nói (661), Chỉ ở lòng ta (662), Xuân đầu (663), Ý thoáng (664), Giã từ thân thế (665), Xuân rụng (666), Nguyệt cầm (667), Giục giã (667), Đây mùa thu tời (668), Lời kỹ nữ (669), Chiều chờ đợi (670), Nhị hồ (671), Viễn khách (672), Một tình yêu (673), Vì sao (674), Vô biên (675), Giới thiệu (676), Tiếng gió (677), Gửi hương cho gió (678), Đẹp (679), Thanh niên (679), Những kẻ đợi chờ (682), Buồn trăng (683), Tình trai (683), Ý thu (684), Lạc quan (685), Chiều (685), Bài thơ tuổi nhỏ (686), Giờ tàn (686), Biệt ly êm ái (687), Cặp hài vạn dạm (688), Bên ấy bên này (688), Thở than (689), Ca tụng (690), Trở về (691), Tiểu luận: Giã từ tuổi nhỏ (694), Chú Lái Khờ (700), Lệnh (703), Đóa hồng nhung (706), Tâm sự của cái giường hư (709), Quan niệm văn chương sáng tác (711).

    BÀNG BÁ LÂN 715 – 762

    Quê tôi (trang 724), Người trâu (726), Đôi lời tâm sự (732), Tịch mịch (735), Vườn cũ nào đâu cô hái dâu (735), Kiếp ve (7373), Trưa hè (738), Cổng làng (739), Tiếng đêm (740), Ngùi trông về Bắc (741), Mùa gặt (742), Tiếng võng đưa (746), Dặn dò (748), Tình trong mưa (750), Đêm ở làng (750), Bốn mùa mưa (751), Lạc loài (753), Mơ về Hà Nội (754), Xóm chợ chiều đông (754), Vườn dừa (755), Giếng làng(756), Trở lại đồng quê (757), Đói (758).

    ANH THƠ nữ sĩ 763 – 792

    Vườn xưa (trang 774), Đại hạn (779), Chiếc nón quai thao (779), Rằm tháng bảy (780), Vào hè (780), Đêm dông tố (781), Chiều ba mươi tết (781), Đêm ba mươi tết (782), Ngày tết (782), Bến đò ngày phiên chợ (783), Chợ mùa hè (783), Chiếc cáng thơ (784), Đêm trăng xuân (785), Buổi gặt chiều (785), Chiều xuân (786), Bến đò ngày xưa (786), Sáng hè (787), Trưa hè (788), Xuân hè (788), Đêm ba mươi tế gửi Ai Mai (789), Nàng tiên (790), Sớm hè 791), Nhớ dài (792).

    NGUYỄN GIANG 793 – 798

    Con đường nắng (trang 794), Mẹ (795), Xuân (795), Thu ngâm (795).

    PHẠM ĐÌNH TÂN 799 – 818

    Mẹ và con (807), Một phút lành thôi (807), Dâng thơ (808), Đau đớn (809), Trở về (812), Tìm bình an (814), Phút buồn thương (814), Đá vọng phu (815), U trầm (816), Thành xưa (817), Bãi tha ma (817), Ý đêm (818), Tỏ thông (818).




    :rose:
  • Đang tải...