1. Click vào đây để xem chi tiết
  2. Click vào đây để xem chi tiết

0088.1.0011 - @Phuongdung1104 đang soát

30/12/15
0088.1.0011 - @Phuongdung1104 đang soát
  • PDF
    GoogleDocs

    :rose::rose::rose:

    #0088.1.0011

    Đánh máy: chip_mars


    33 – Thuyền than lại đậu bến than,

    Gặp cô yếm thắm, ôm quàng ngang lưng

    - Thôi thôi, tôi van cậu rằng dừng,

    Tôi lạy cậu rằng dừng,

    Tuổi tôi còn bé, chửa từng nguyệt hoa,

    Tôi về gọi chị tôi ra,

    Chị tôi đã nhớn, nguyệt hoa đã từng.

    34 – Thuyền ngược hay là thuyền suôi,

    Thuyền về Nam-định cho tôi ghé nhờ!

    - Con gái chỉ nói ỡm-ờ!

    Thuyền anh chật chội, còn nhờ làm sao.

    Miệng nói, tay anh bẻ lái vào,

    - Rửa chân cho sạch bước vào trong khoang,

    Thuyền dọc, anh giải chiếu ngang,

    Anh thời nằm giữa, hai nàng đôi bên.

    35- Thuyền đà đến bến anh ơi!

    Sao anh chẳng bắc cầu noi lên bờ?

    Đang cơn nước đục lờ-lờ,

    Cắm sào đợi nước bao giờ cho trong?

    Con sông kia nước chảy đôi dòng,

    Đèn khêu đôi ngọn, em trông ngọn nào?

    Trông thấp, em lại trông cao,

    Ngọn đèn sáng tỏ như sao trên giời.

    Em ơi! Gần bến xa vời.

    36- Thuyền bồng (1) giở lái về đông,

    Con đi theo chồng để mẹ cho ai?

    (1) – Bầu.

    - Mẹ già đã có con giai,

    Con là phận gái dám sai chữ tòng.

    Chỉ thề nước thẳm (1), non xanh,

    Theo nhau cho trọn, tử sinh cũng đành.

    Giời cao, bể rộng mông mênh,

    Ở sao cho trọn tấm (2) tình phu thê.

    Chót đã ngọc ước, vàng thề,

    Dẫu rằng (3) cách trở sơn khê cũng liều.

    37 – Thứ nhất vợ dại trong nhà,

    Thứ nhì trâu chậm, thứ ba rựa cùn.

    Vợ dại thì đẻ con khôn,

    Trâu chậm lắm thịt, rựa cùn chịu băm.

    38 – Thứ nhất bà chúa Thanh-Hoa,

    Thứ hai bà Bổi, thứ ba Thạch-Sùng,

    Thứ tư Hà-Nội Cống Sùng,

    Thứ năm cô Đổ giầu vùng Đông-Yên.

    39 – Thứ nhất sông Nếu chảy ra,

    Thứ hai ngòi Mỡ, thứ ba ngòi Dầu.

    Sông Gâm chẳng thấm vào đâu,

    Còn anh sông Đáy chọc đầu mà ra.

    40 – Thứ nhất cung voi ra ma,

    Thứ nhì đất đỏ, thứ ba khoa tràng.

    Rủ nhau lên núi đốt than,

    Anh trèo Tam-Điệp, em mang nón giành.

    (1) – Biếc (2) – Chút (3) – Mà



    Ăn tranh ngồi gốc cây tranh.

    Lấy anh thì lấy, về Thanh không về (Thanh-Hóa),

    41- Thứ nhất thì bầu Chi-Lăng,

    Thứ hai cây khế Đồng-Đăng-Kỳ-Lừa.

    Đồng-Đăng có phố Kỳ-Lừa,

    Có nàng Tô-thị, có chùa Tam-Thanh.

    Ai lên thú (1) Lạng cùng anh,

    Tiếc công bác mẹ sinh thành ra em.

    Tay cầm bầu rượu, nắm nem,

    Mải vui quên hết nhời em dặn dò.

    Gánh vàng đi đổ sông Ngô,

    Đêm nằm tơ tưởng đi mò sông Thương.

    Vào chùa, thắp một nén hương,

    Miệng khấn, tay vái bốn phương chùa này.

    Tôi đi tìm bạn tôi đây,

    Bạn thấy tôi khó, bạn nay chẳng chào.

    Chắp tay vái lạy con sào,

    Sông sâu chẳng biết, thấp cao chẳng từng.

    42- Thương nhớ ai ngơ-ngẩn đầu cầu,

    Lược thưa biếng chải, gương tàu biếng soi.

    Sập đá hoa bỏ vắng chẳng ai ngồi,

    Buồng hương bỏ vắng cho người quay tơ.

    Thương nhớ ai ra ngẩn, vào ngơ,

    Đên quên giấc ngủ, ngày mơ trận cười.

    Đên năm canh, ngày sáu khắc, chàng ơi!

    Chàng cười nửa miệng, thiếp tôi vui nửa lòng.

    (1) – Xứ.

    TR

    1- Trách cha, trách mẹ nhà chàng,

    Cầm cân chẳng biết rằng vàng hay thau.

    Thực vàng chẳng phải thau đâu,

    Đừng đem thử lửa mà đau lòng vàng.

    2- Trách lòng Biện-Nhạc tứ linh,

    Làm cho con gái thất kinh hãi hồn.

    Trách lòng Biện-Nhạc nhiều điều,

    Làm cho con gái nhiều điều phiền lo.

    3- Trăm năm xe sợi chỉ hồng,

    Bắt người tài sắc buộc trong khuôn giời.

    Bao giờ tài sắc có nhời,

    Thì ta lại cởi khuôn giời cho ra.

    4- Trăm năm, trăm tuổi, trăm chồng,

    Hễ ai có bạc, thì bồng trên tay.

    Trăm năm, trăm tuổi, trăm chồng,

    Đẹp duyên thì lấy chẳng ông tơ hồng nào xe.

    5- Trăm nghề làm thợ giai kia,

    Muốn cho khéo việc quản gì dụng công.

    Đại mộc phải cần lương công,

    Nhớ nhời minh huấn giòng giòng còn đây.

    Trí khôn ai bảo ai hay,

    Tấc gang nhận ở trong tay mặc dầu.

    6- Trăm hoa đua nở mùa xuân,

    Cớ sao cúc lại muộn tuần tiết thu ?

    Vì hoa tham lấy sắc vàng,

    Cho nên hoa phải muộn màng tiết thu.

    7- Trăm năm trong cõi giời chung,

    Trăm nghề cũng phải có công mới thành.

    Cứ trong gia-nghiệp nhà mình,

    Ngày đêm xen sóc giữ dành làm ăn.

    Chữ rằng : “ Tiểu phú do cần”,

    Còn như “đại phú” là phần “do thiên”.

    Đừng trễ nải, chớ ghét ghen,

    Còn như lộc nước có phen rồi rào.

    8- Trăm thức hoa đua nở trên cành,

    Thung dung tam-bảo chúng-sinh đôi đường.

    Chớ hoa từ-bi kia còn giãi nắng giầu sương,

    Hoa lan, hoa huệ anh thương hoa nào ?

    Anh còn thương hoa mận, hoa đào,

    Hoa cam, hoa quít biết vào tay ai ?

    Hoa đào kia chửa thắm đã phai,

    Thoang-thoảng hoa nhài nó lại thơm lâu.

    Ai ơi chớ phụ hoa ngâu,

    Hoa bí, hoa bầu cũng gọi là hoa.

    Chơi hoa cho biết mùi hoa.

    9- Trăm thức hoa đua nở về tiết tháng giêng,

    Có bông hoa cải nở riêng tháng 10.

    Trăm cành hoa cười, trăm nụ bông hoa nở mùa xuân sang.

    Đàn con yến trắng, dập dìu đàn ong.

    Con chim kia sao khéo não nùng,

    Cuốc kêu gióng giả, như nung dạ sầu.

    Gió nam hây hẩy lúc ban chiều,

    Một đàn bướm trắng dập dìu trên non.

    Đêm đông trường nghe vượn ru con,

    Vượn hót ru con, cá khe lẩn bóng, chim luồn cỗi cây.

    Con ve kêu ỏng-ảnh tiếng chày,

    Kìa quân tử trúc dạ này bâng khuâng.

    Em như hoa thơm mà mọc góc rừng,

    Thơm cay ai biết, ngát lừng ai hay.


    10-Trắng như thủy-tinh,

    Trong như giá lọc.

    Nhún mình đồng đen,

    Ai ơi nhớ nghĩ rằng hèn,

    Kìa như nước đục đánh phèn lại trong.


    11-Trâu đâu buộc ngõ ông Cai !

    Hoãn đâu mà lại đeo tai bài Nghè !

    Ngựa đâu buộc ngõ ông Nghè !

    Gà đâu gáy ở đầu hè ông Cai !

    12-Trâu kia kén cỏ bờ ao,

    Anh kia không vợ đời nào có con.

    Người ta con trước, con sau,

    Thân anh không vợ như cau không buồng.

    Cau không buồng ra tuồng cau đực,

    Giai không vợ cực lắm anh ơi !

    Người ta đi đón, về đôi,

    Thân anh đi lẻ, về loi một mình

    13-Trèo lên trái núi mà coi,

    Kìa kìa Ngô-khách mọc đuôi đằng đầu.

    Em ơi ! anh dạy tiếng Tàu,

    Tỉu-nhà-ma-nị đâm đầu lấy Ngô.

    14-Trèo lên cái núi Thiên-thai,

    Gặp hai con phượng ăn xoài trên cây.

    Đôi ta được gặp nhau đây,

    Khác gì chim phượng gặp cây ngô-đồng.

    15-Trèo lên trái núi Giải-Oan,

    Tay nâng chén trắng, múc làn nước trong.

    Đàng xa xin chớ ngại ngùng,

    Thèo non, xuống dốc ta cùng đỡ nhau.

    16-Thèo lên cây khế giữa ngày,

    Váy thì chụt mất, lưỡi cày thò ra.

    Lưỡi cày ba góc chẻ ba,

    Muốn đem đòn gánh mà va lưỡi cày.

    17-Trèo lên cây khế nửa ngày,

    Ai làm chua xót, lòng này khế ơi !

    Mặt giăng sánh với mặt giời,

    Sao hôm sánh với sao mai giằng giằng.

    Mình ơi, có nhớ ta chăng ?

    Ta như sao Vượt chờ giăng giữa giời.

    18-Trèo lên Ba-dội tôi coi.

    Bốn dội tôi ngồi, năm dội tôi trông,

    Nồi đồng lại úp vung đồng,

    Con gái sứ Huế lấy chồng Đồng-Nai.


    Giậm chân xuống đất kêu giời,

    Lấy chồng trong Quảng biết đời nào ra.

    19-Trèo lên cây bưởi hái hoa.

    Bước xuống vườn cà, hái nụ tầm xuân,

    Nụ tầm xuân nở ra cánh biếc,

    Em đã có chồng, anh tiếc lắm thay.

    Thoạt vào anh nắm cổ tay.

    Sao trước em trắng mà rầy em đen,

    Hay là lấy phải chồng hèn,

    Cơm sống, canh mặn nó đen mất người.

    - Ba đồng một mớ giầu cay.

    Sao anh không hỏi từ ngày còn không.

    Bây giờ em đã có chồng,

    Như chim vào lồng, như cá cắn câu

    Cá cắn câu biết đâu mà gỡ,

    Chim vào lồng biết thuở nào ra…

    20-Trên giời có ông sao dâu,

    Hạ giới cô đầu, có cái lưỡi gà con,

    Nhà nho có cái đục cùn.

    21-Trên đầu em đội khăn vuông,

    Trông xuống dưới ngực, cau buồng còn non.

    Cổ tay em vừa trắng vừa tròn,

    Mặt mũi vuông-vắn, chồng con thế nào ?

    22-Trên rừng băm sáu thứ chim,

    Thiếu gì loan phượng, đi tìm quạ khoang.

    Quạ khoang có của, có công,

    Tuy rằng loan phượng, nhưng không có gì.

    23-Trên trường thi, dưới cũng trường thi,

    Đường này quan cấm, em thì cậy ai ?

    - Trên trường thi, dưới cũng trường thi,

    Đường này quan cấm, em thì cậy anh.

    24-Trên trời băm sáu vì sao,

    Vì thấp là vợ, vì cao là chồng.

    Cô kia gái nhớn ngỗng-ngồng,

    Hỏi thăm cô đã có chồng hay chưa ?

    25-Trên giời có một ông sao,

    Chốn quang chẳng mọc, mọc vào đám mây.

    Nước Hồ tây biết bao giờ cạn,

    Nhịn vường đào biết vạn nào hoa.

    Đưa nhau một quãng đường xa,

    Hỏi thăm anh tú có nhà Cửa-Nam.

    26-Trên giời có đám mây xanh,

    Ở giữa mây trắng, chung quanh mây vàng.

    Ước gì anh lấy được nàng,

    Thời anh mua gạch Bát-Tràng về xây.

    Xây dọc, rồi lại xây ngang,

    Xây hồ bán-nguyệt cho nàng rửa chân.

    27-Trên giời có cái cầu vồng,

    Kẻ chợ cầu Muống, kẻ đông cầu Rền.

    Vua trên đền, cầu vàng, cầu bạc,

    Các lái buôn cầu nước, cầu non.

    Đôi ta cầu của, cầu con.

    Con đẹp giống mẹ, con giòn giống cha.

    Con gái dệt cửi trong nhà,

    Con giai đi học đỗ ba khoa liền.

    Con nhớn thì đỗ Trạng-nguyên,

    Hai con Tiến-sĩ đỗ liền cả ba.

    Vinh quy bái Tổ về nhà,

    Bõ công đèn bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào mẹ cha nuôi thầy.

    28-Trên trời có vẩy tê tê,

    Một ông bảy vợ không chê vợ nào.

    Một vợ tát nước bờ ao,

    Phải trận mưa rào đứng nép bụi tre.

    Một vợ thì đi buôn bè,

    Cơn sóng, cơn gió, nó đè xuống sông.

    Một vợ thì đi buôn bông,

    Chẳng may cơn táp nó giống lên giời.

    Một vợ thì đi buôn vôi,

    Khi vôi phải nước nó sôi ầm-ầm.

    Một vợ thì đi buôn mâm,

    Không may mâm thủng, lại nằm ăn tôi.

    Một vợ thì đi buôn nồi,

    Không may nồi méo, một nồi hai vung.

    Một vợ thì đi buôn hồng,

    Không may hồng bẹp, một đồng ba đôi.

    Than rằng đất hỡi giời ôi !

    Giời cho bảy vợ như tôi làm gì.

    29-Triều-đình còn chuộng thi thư,

    Khuyên anh đèn bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào sớm chưa học-hành.

    May nhờ phần, có công danh,

    Mà anh phú quí, ấy mình vẻ vang.

    Khuyên đừng giai gái loang-toàng,

    Khuyên đừng chè rượu nữa mang tiếng cười.

    Cũng đừng cờ bạc đua chơi,

    Sao cho sự-nghiệp ra người trượng-phu.

    Làm sao nên tiếng danh nho,

    Thần trung, tử hiếu để cho khen cùng.

    30-Trong đầm gì đẹp bằng sen,

    Lá xanh, bông trắng lại chen nhị vàng.

    Nhị vàng, bông trắng, lá xanh,

    Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.

    31-Trong lưng thì thắt bao vàng,

    Đầu đội nón dấu, vai mang súng dài.

    Một tay thì cắp hỏa mai,

    Một tay cắp giáo, quan sai xuống thuyền.

    Tùng tùng ! Trống đánh ngũ liên,

    Bước chân xuống thuyền, nước mắt như mưa.

    32-Trong nhà anh lát đá hoa,

    Chân tảng đồng bạch, lợp nhà tiền trinh.

    Cửa bức bàn anh lồng kính thủy tinh,

    Hai bên bức thuận anh chạm tứ linh, rồng chầu.

    Nhà anh kín trước rào sau,

    Tường xây bốn mặt, hơn đâu hỡi nàng ?

    Nhà anh vóc nhiễu nghênh ngang,

    Nhiễu điều lót áo cho nàng đi chơi.

    Áo nàng anh sắm đủ mười đôi,

    Bộ ba áo nhiễu để mặc chơi ngày thường.

    Dù nàng có bụng nàng thương,

    Thì anh quyết đóng bốn thang giường gỗ lim.


    33-Tròng trành như nón không quai,

    Như thuyền không lái, như ai không chồng.

    Gái có chồng như gông đeo cổ,

    Gái không chồng như phản gỗ long đanh.

    Phản long đanh anh còn chữa được,

    Gái không chồng chạy ngược, chạy xuôi.

    Không chồng khốn lắm chị em ơi !

    34-Trông giăng, mà thẹn với giời,

    Soi gương, mà thẹn với người trong gương.

    Thân này đáng giá nghìn vàng,

    Bắt đem giãi nắng, rầu sương bấy chầy.

    Sao lòng nhiều nỗi đắng cay,

    Bấy lâu thảm chất, rầu xây nên thành.

    35-Trông anh như thể nghìn vàng,

    Bỏ ra thì khách hồng nhan được nhờ.

    Anh như chỉ thắm thêu cờ,

    Em như rau má lờ-mờ giếng khơi.

    Dù anh mà chửa có nơi,

    Em xin vượt bể qua giời theo anh.

    36-Trứng rồng lại nở ra rồng,

    Hạt thông lại nở cây thông rườm rà.

    Có cha sinh mới ra ta,

    Làm nên thời bởi mẹ cha vun trồng.

    Không ngoan nhờ ấm cha ông,

    Làm nên phải đoái tổ tông phụng thờ.

    Đạo làm con chớ có hững hờ,

    [​IMG]Phải đem hiếu kính mà thờ từ nghiêm.

    U

    1- Ù ỳ cút kít,

    Xay lúa lấy gạo ăn mai.

    Có một thợ cấy với hai thợ cày.

    Thợ cấy mà lấy thợ cày,

    Để cho thợ mạ khóc ngày khóc đêm.


    [​IMG]



    Ư

    1- Ước gì cho bắc hợp đông

    Cho chim loan phượng, ngô đồng sánh đôi.

    Ước gì cho quế sánh hồi,

    Ước gì ta sánh được người văn nhân.

    2- Ước gì ta được quần thâm.

    Thì ta làm cỗ mười mâm bánh giày.

    Bánh chưng cho lẫn bánh giày,

    Giò hoa, chả lụa ta bày lên trên.

    Quang song tám giẻ cho bền,

    Mượn người cho khỏe gánh lên họ hàng.

    3- Ước gì anh hóa ra hoa,

    Để em nưng lấy rồi mà cài khăn.

    Ước gì anh hóa ra chăn,

    Để cho em đắp, em lăn, em nằm.

    Ước gì anh hóa ra gương,

    Để cho em cứ ngày thường em soi.

    Ước gì anh hóa ra cơi,

    Để cho em đựng cau tươi, giầu vàng.

    V

    1- Vào vườn xem vượn hái hoa,

    Xem voi đi guốc, xem gà nhuộm răng.

    Xuống sông xem cá đấu roi,

    Xem tôm quần thảo, xem trai trở mình.

    2- Vào chùa xem tượng mới tô.

    Xem chuông mới đúc, xem cô lộn chồng.

    Cô lộn chồng, cô tu đã vậy,

    Cha mẹ già trông cậy vào đâu ?

    Xin cô giữ lấy cảnh mầu.

    3- Vào vườn hái quả cau xanh,

    Bổ ra làm tám mời anh xơi giầu.

    Giầu này têm những vôi tầu, (1)

    Giữa đệm cát cành, hai đầu quế cay.

    Giầu này ăn thật là say,

    Dù mặn, dù nhạt, dù cay, dù nồng,

    Dù chẳng nên đạo vợ chồng,

    [​IMG]


    (1) - Gió đưa tờ giấy lên mây,

    Gió đưa cô xã lại đây xơi giầu.

    Miếng giầu là miếng giầu cay.



    Xơi năm ba miếng kẻo lòng nhớ thương.

    Cầm lược, thì nhớ đến gương,

    Cầm khăn nhớ túi, nằm giường nhớ nhau.

    4- Vào vườn trẩy quả cau non,

    Anh thấy em giòn, muốn kết nhân duyên.

    Hai má có hai đồng tiền,

    Càng nom càng đẹp, càng nhìn càng ưa.

    - Anh đã có vợ con chưa ?

    Mà anh ăn nói gió đưa ngọt ngào.

    Mẹ già anh để nơi nao ?

    Để em tìm vào hầu hạ thay anh.

    Chả tham nhà ngói rung-rinh,

    Tham về một nỗi anh xinh miệng cười.

    Miệng cười anh đáng mấy mươi,

    Chân đi đáng nén, miệng cười đáng trăm.

    Tờ giấy hồng anh phong chữ thọ,

    Anh gửi thư này cả họ bình yên.

    Đầu rồng mà gối tay tiên,

    Ước gì tay ấy gối lên đầu này.

    Đầu ấy mà gối tay này,

    Như chim loan phượng ấp cây ngô-đồng.

    Một mai nên vợ, nên chồng,

    Như cá gặp nước, như rồng gặp mây.

    5- Vào rừng chẳng biết lối ra,

    Thấy cây núc-nác, ngỡ là vàng-tâm.

    Anh trông em, anh cũng yêu thầm,

    Sợ mẹ bằng bể, sợ cha bằng giời.

    Thấy em đẹp nói, đẹp cười,

    Đẹp quần, đẹp áo, lại tươi răng vàng.

    Chân em đi dép quai ngang,

    Mặt vuông chữ điền, liền vành cá chôi.

    Ta thương mình lắm mình ơi !

    Cá chết về mồi, khốn nạn đôi ta.

    Ngồi buồn trách mẹ, cùng cha,

    Trách anh thầy bói rẽ ra đôi đường.

    Ở đây đồng đất phố phường,

    Để anh mua cốm, mua hồng sang sêu.

    Sêu em mối lái làm đều,

    Để cốm anh mốc, để hồng long tai.

    Hồng long tai, như quạt long nhài,

    Cầu Ô long dịp, cửa cài long then.

    Anh tiếc cô mình má phấn, răng đen,

    Để cốm anh mốc, để hồng nứt ra.

    Bao giờ lại đến tháng ba,

    Gió thu lại thổi xuân ra cõi ngoài.

    6- Văn thi(1) phú lục chẳng hay,

    Giở về làng cũ, học cày cho xong.

    Ngày ngày(2) vác cuốc thăm đồng,

    Hết nước thì lấy gầu sòng tát lên.

    Hết mạ ta lại quảy thêm,

    Hết lúa ta lại mang tiền đi đong.

    Nữa mai lúa chín(3) đầy đồng,

    Gặt về đập sẩy bõ công cấy cày.

    7- Vầng giăng ai sẻ làm đôi,

    Đường trần ai vẽ ngược xuôi hỡi chàng ?

    (1) – Chương (2) – Sớm ngày (3) – Tốt.

    Đưa nhau một bước lên đàng,

    Cỏ xanh hai dẫy mấy hàng châu sa.

    8- Vì ai cho thiếp võ-vàng,

    Vì chàng tư lự hoa tàn, nhị rơi.

    Cực lòng thiếp lắm chàng ơi !

    Biết rằng lên ngược, xuống xuôi đàng nào.

    9- Vị gì một mảnh tình con,

    Làm mê tài-tử, rút không anh-hùng.

    Thà rằng chẳng biết cho xong,

    Biết ra thêm để tấm lòng sầu riêng.

    10- Vì tình em phải tới nơi,

    Trăm năm duyên phải một ngày mà nên.

    Làm giai chí ở cho bền,

    Đừng lo muộn vợ, chớ phiền muộn con.

    11- Vì chàng thiếp phải bắt cua,

    Những như thân thiếp, thiếp mua ba đồng.

    Vì chàng thiếp phải long-đong,

    Những như thân thiếp cũng xong một bề.

    12- Vì sông nên phải lụy đò,

    Vì chiều tối phải lụy cô bán hàng.

    Vì tình nên phải đa mang,

    Vì duyên thiếp biết quê chàng ở đây.

    13- Vô duyên, vô phúc,

    Múc đành phải anh chồng già,

    Ra đường người hỏi rằng: << cha hay chồng ?. >>



    Nói ra, đau đớn trong lòng,

    Ấy cái nợ truyền kiếp có phải chồng em đâu ?

    14- Vốn khi xưa anh ở trên giời,

    Đứt giây rơi xuống làm người trần-gian.

    Vốn khi xưa anh vẫn đi hàn,

    Anh hàn từ nồi bảy, nồi ba,

    Bắt cô con gái mười tám đem ra anh cũng hàn.

    Cô này to lỗ, tổn than.

    Đồng đâu mà đổ cho dàn lỗ ni.

    Hết đồng, anh lại pha chì,

    Anh hàn chín tháng, cô dì mình thụ thai.

    Sinh được thằng bé con giai,

    Về sau giống bố, gặp ai, nó cũng hàn.

    15- Vợ sư sắm sửa cho sư,

    Áo đen, chàng hạt, mũ lư tầy rành.

    Để sư sướng khiếp bành-bành.

    16- Vợ chồng đầu gối, má kề,

    Lòng nào mà bỏ, mà về cho đang.

    Hồ về, chân lại đá ngang.

    Về sao cho đứt, cho đang mà về.

    17- Vợ chồng là nghĩ tao khang,

    Chồng hòa, vợ thuận nhà thường yên vui.

    Sinh con mới ra thân người,

    Làm ăn thịnh vượng đời đời ấm no.

    18- Vợ anh như ngọc, như ngà,

    Anh còn tình phụ, nữa là thân tôi.


    Vợ anh như thể đĩa xôi,

    Anh còn phụ bạc nữa tôi cơm đùm (1).

    19- Vợ anh đen lắm anh ơi !

    Đem ra chỗ nắng mà phơi cho giòn.

    Thóc phơi ba nắng thì giòn,

    Vợ anh ba nắng, sắp đòn mà khiêng.

    20- Vú em chum-chúm chũm cau,

    Cho anh bóp cái, có đau anh đền.

    Vú em chỉ đáng một tiền,

    Cho anh bóp cái, anh đền quan năm.

    21- Vua Ngô băm sáu tàn vàng,

    Chết xuống âm-phủ chẳng mang được gì.

    Chúa Chổm uống rượu tì-tì,

    Chết xuống âm-phủ kém gì vua Ngô.

    22- Vừa mưa vừa nắng,

    Cái cắng đánh nhau.

    Bồ câu ra chữa,

    Chốc nữa lại tạnh.

    23- Vuôn vải vuôn vai,

    Chóng nhớn, chóng dài,

    Đi chơi với trẻ,

    Sức khỏe sống lâu,

    Bạc đầu cồi cội.

    [​IMG]


    (1) – Vàng.



    24- Vui xem hát, nhạt xem bơi,

    Tả tơi xem hội.

    Bối rối xem đám ma,

    Bỏ cửa bỏ nhà đi xem giảng thập điều (1).

    [​IMG]


    X

    1- Xa đường mượn áo mà đi,

    Xin cho tốt tuế quản chi xa đường.

    Giồng hồng, bẻ lá che hồng,

    Thương em chẳng quản nỗi đường xa-xôi.

    2- Xa-xôi dịch lại cho gần,

    Làm thân con dện mấy lần vương tơ.

    Chuồn-chuồn mắc phải tơ vương,

    Nào ai quấn-quít thì thương nhau cùng.

    3- Xin chàng kinh sử học-hành,

    Để em cày cấy, cửi canh kịp thời.

    Mai sau xiêm áo thảnh-thơi,

    Ơn giời lộc nước đời đời hiểu vinh.

    4- Xin người hiếu tử gắng khuyên,

    Kịp thời nuôi nấng cho tuyền đạo con.

    Kẻo khi sông cạn, đá mòn,

    Phú nga, phú uất, có còn là chi.

    [​IMG]




    [​IMG]

    (1) – Rước cụ đạo.

Chia sẻ trang này