04. Phần 04 -hangoc (done)

29/9/15
04. Phần 04 -hangoc (done)
  • :rose:Phần trong dấu ngoặc [] là phần chú thích của team đánh máy, khi soát các bạn kiểm tra các từ đó đã đúng hay chưa rồi xóa đi phần chú thích đó nhé.:rose:



    Việc hôn-nhân mình chẳng muốn do sự thỏa-thuận của hai bên cha mẹ mà thành đôi một cách “đúng luật” đúng với lễ-nghi xưa.

    Mình muốn nó là sự phấn-đấu của “đôi lứa” với trăm nghìn sự khó-khăn cản-trở, trái nghịch với họ-hàng, cha mẹ và dư-luận. Trước khi lấy được nhau hai người đã phải thầm thương, trộm nhớ, đau-khổ vì nhau, năm chìm, bảy nổi. Có thế sự sum-họp của hai người sau này mới thành thiêng-liêng, mới có ý nghĩa. Còn gì tầm-thường, vô-lý cho bằng đi lấy một người chồng mà mãi đến đêm động-phòng mình mới thực nhìn rõ mặt — mà cũng chưa chắc, vì biết đâu đêm đó tắt đèn. — Còn gì ngu-ngốc cho bằng lấy một người vợ không phải tự-ý mình kén-chọn.


    V
    Sửa-soạn


    25 Octobre 193...


    Bây giờ thì nhà cửa bề-bộn như một cái kho chứa hàng. Câu đối, hoành-phi, ché, độc bình, tủ khảm, sập gụ, tranh-ảnh, bàn, ghế, đồ đồng đều được lôi xuống để lau chùi, rửa ráy, đánh bóng. Tường thì kẻ chỉ, quét vôi màu mới, cả đến cái mặt nhà trông ra phố bao nhiêu năm rêu xanh, mốc ẩm không ai để ý tới, bây giờ cũng được “trát” một lần “phấn” mỏng vàng.

    Ông cụ thì cả ngày chỉ chăm cho mấy chậu lan qui, uốn nắn mấy cây si, sửa sang hòn non bộ, ra vẻ đắc ý lắm. Bà cụ thì có một vẻ mặt long-trọng, vẻ mặt của bà chủ nhà thích bẻ-bai đầy-tớ, người làm, thích hoạnh-họe, chỉ bảo, bắt người ta phải theo đúng như ý mình mới hả. Nhưng có đứa nào nào nó theo đúng ý, có mặt đấy thì nó cạo tường, đánh đỉnh, lau sập, ra vẻ lanh-lợi, chăm-chú, siêng-năng lắm, nhưng hễ quay lưng đi chỗ khác thì chúng nó uể-oải, cười chuyện với nhau, khúc-khích như ranh.

    Các cụ thì bảo cho làm cẩn-thận thế để ăn tết luôn, nhưng mình thì mình hiểu mười mươi là chỉ để đợi ngày “đại-lễ”.

    Tội nghiệp! Trông thấy các cụ vui-vẻ sửa-soạn, rộn-rịp lăng-xăng, lo-lắng vì mình mà mình cảm động. Các cụ trông mong cho mình chóng có chồng như người trông đợi một cái hạnh-phúc ích-kỷ. Nhưng rồi mà xem, lúc mình đã đem theo với mình về nhà chồng tất cả sự vui, tươi, tất cả tiếng cười giọng nói, các cụ sẽ phải bùi-ngùi, nhớ tiếc...

    Bây giờ, mỗi ngày đến hình như đã đưa mình vào cái phận-số, nhất định ngang trái với ước nguyện mình rồi. Thôi thế là xong! Cũng xong! nói như những người thất-vọng tự an-ủi. Mình đành chịu nhận cái cuộc đời sắp tới chứ biết sao? Anh An ở đâu, bao giờ về? Làm sao mà biết mà chờ đợi được?

    Cái “người ấy” đã đến rồi đấy, người “thù địch” của An.

    Mà người ấy đã đến đây từ năm ngoái, đến với một bà cụ — bà cụ là mẹ thì phải — nhưng nào mình có để ý. Đến nay để ý thì mới biết là người thường đến chơi nhà.Anh chàng, mình trông, không đẹp, không xấu, không đáng ghét lắm. Nhiều lúc nhìn trộm mình, mình vẫn tự nhiên như thường, không bối-rối, không đỏ mặt, vì mình nghĩ: “Thì trước sau gì rồi cũng phải có một người, không anh này thì cũng đến anh khác, mà anh khác đã vị tất bằng anh này”.

    Vậy thì anh chàng tốt số kia ơi! Anh đã nắm phần chắc trong tay rồi đấy! An của tôi xa lắm, như chim trời bay bổng, biết bao giờ về?

    Anh không phải lo-ngại gì nữa.

    Tôi bằng lòng lấy anh rồi đấy!

    Mà bà cụ tôi chắc cũng bằng lòng lắm, sung-sướng đến khóc được, vì “anh làm thư-ký phủ Toàn-quyền”! Có con rể làm “Toàn-quyền” — chứ không phải thư-ký Toàn-quyền, trong bụng bà cụ nghĩ như thế — thì ai mà không khóc?


    VI
    Chị Cả


    15 Novembre 193...


    Chị Cả lấy chồng ở Sơn — Cũng một ông thư ký, thư-ký tòa Sứ — nghe tin, đã về để mừng, và để sắm-sửa cho mình. Kể đồ trang-sức và quần áo thì mình đã có thừa, nhưng cứ phải mua, phải sắm thêm, có thế mới ra vẻ rộn-rịp sắp lấy chồng. Chị Cả đưa mình đi các hiệu vải, hiệu may, rồi tối đến ngồi trong buồng mình, hai chị em thủ-thỉ nói chuyện, may vá, đến khuya mới đi ngủ. Ngày trước mình hỏi chị Mão về “nỗi bối-rối của đêm đầu với người chồng lạ”, chị ấy chế mình, thành ra mình xấu-hổ không dám đụng đến chuyện ấy nữa. bây giờ có chị Cả về, mình phải liệu lời “phỏng-vấn” khéo chị ấy cho biết, kẻo ngày đêm canh-cánh bên lòng.

    Chị Cả ngày xưa lấy chồng lại còn khổ hơn mình bây giờ nhiều. Chồng thì ở tận Sơn nhờ người mối lái, đánh tiếng, đánh tăm mãi, rồi lúc nhận lời mới được rõ mặt chồng.

    Thế mà bây giờ đã có hai con mà hình như chị ấy an phận lắm, chẳng bao giờ thấy phàn-nàn, kêu-ca gì cả.

    Đêm qua, khép chặt cửa phòng, ngồi bên chị Cả mình mới đánh liều hỏi chị:

    — Chị Cả! Chị đã trải qua cảnh chồng con rồi, em mới hỏi, có lúc nào chị nghĩ đến sự đau-tủi vì phải chung-chạ cuộc đời với một kẻ mà thực lòng mình không yêu không? Vì em biết, ngày xưa anh ấy và chị có yêu nhau trước khi chưa cưới đâu!

    “Ví dụ như em bây giờ nay mai em nhất-định phải lấy người đối với em chưa có một chút tình-cảm gì ở trên đời, vậy thì sau này em có phải chịu nhiều đau-đớn về những sự... chung-chạ, miễn-cưỡng, bắt-buộc — vì là bổn phận — không?

    Chị Cả giật mình, đỏ mặt nhìn mình, không ngờ mình lại hỏi chị một câu kỳ-quặc như thế làm cho chị bối-rối. Nhưng rồi chị cũng trả lời:

    — Chị thì bây giờ hình như chị cũng không nhớ rõ những việc đã qua nữa. Từ ngày có các cháu thì chị đã quên hết, chỉ để ý đến việc thương con. Nhưng, đi lấy chồng, người đàn-bà nào chả có những sự miễn-cưỡng nặng-nề ấy. Mình phải can-đảm mà chịu cho qua đi, rồi lúc có con, mình khuây hết. Mà đàn ông họ cũng “khéo chiều’ mình lắm. Họ coi mình như một người bạn quý, quý hơn hết mọi người đàn-bà họ đã yêu rải-rác trong đời, vì người vợ hơn một người tình, người vợ mà một người “nội-trợ”, một người mẹ của gia-đình, trông-nom, săn-sóc đến gia-đình người ta như bà mẹ người ta ngày trước đã trông-nom, săn-sóc.

    “Lúc mình đã có cái ý-nghĩ trong-sạch, thiêng-liêng ấy trong đầu thì mình mới hiểu rõ được cái trách-nhiệm quan-trọng của mình, mình mới rõ rằng: “Đàn-bà chúng mình đi lấy chồng, thường chỉ nghĩ đến lợi, chỉ muốn được tự-do, nhiều tiền của, có danh-giá, có nhiều đồ trang-sức để đua đòi với chị em, có thế thôi. Đàn-ông đi lấy vợ họ thành thực hơn đàn-bà nhiều”.

    Chị Cả bảo thế mà mình cũng chưa yên dạ. Mình lại được dịp biết thêm rằng: “Con gái đời bây giờ khác con gái ngày xưa nhiều lắm. Ngày xưa họ thật-thà quá, họ chẳng biết lo-ngại là gì. Quả tim của họ trao cho người một cách dễ-dàng quá. Họ dễ an-phận quá!”. Thực đúng như lời chị Mão thường nói:

    — Con gái đời bây giờ thực “khó chịu” cho các “đấng phu-quân’.


    VII
    Những ngày cuối cùng


    15 Décembre 193...


    Những ngày cuối cùng của “đời con gái” mình sao mà buồn thế! Mưa rả-rích suốt ngày, trời rét, được hôm nào tạnh ráo thì mây đen u-ám khắp trời.

    Hôm nay đóng cửa phòng nằm xem truyện “Đoạn tuyệt”. Nghĩa thương Dũng quá, à quên thương An quá. An cũng như Dũng, một thiếu-niên phiêu-bạt, nay giữa rừng, mai đầu sông, theo đuổi những chí-nguyện anh-hùng, chôn sâu một mối tình tuyệt vọng trong lòng, gượng vui quên thảm mà làm việc.

    Nhưng kết-cục một buổi kia, trong khoang thuyền nhỏ, chếnh-choáng hơi men, thảo một bức tâm-thư gửi về cho bạn, đã được Loan âu-yếm, ép vào bên ngực, sung-sướng đi vào đêm tối, đi dưới mưa sa, gió lạnh mà vẫn thấy cõi lòng ấm-áp vì đã được “đoạn tuyệt” cùng đời cũ, sắp cùng ai nối lại duyên xưa. Còn ta, mối duyên xưa đến ngày nào thì nối lại? Biết ngày nào cho “Dũng của ta” trở lại đây?

    Biết sau này, lúc đũa đã có đôi, liệu mình gặp “người cũ” có giữ được lòng, mà không đến nỗi thất-tiết cùng chồng không?

    Giá cuộc đời mà có thể làm lại, có thể tháo bỏ được như một bức thêu lỗi chỉ, thì mình quyết sắp đặt như thế này:

    “Mình sẽ chờ An cho đến già cũng được. — Nhưng chắc không đến nỗi thế — mình sẽ nhắn cho An biết, An sẽ gắng chí làm việc cho có tên tuổi, có địa-vị lừng-lẫy với đời, cho xứng-đáng với tình yêu của mình, rồi một ngày kia An trở về đây, mình có thể giới-thiệu với bà cụ:

    — Đây là người bạn cũ của con, mẹ đã biết rất xứng-đáng là chồng con.

    Nhưng cuộc đời đâu có phải là bức thêu lỗi chỉ.


    [Đoạn này là 2 trang bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào bị mất]


    Chú rể mình xem, cũng là một người chồng dễ bảo, hay chiều ý vợ — mà chẳng chiều thì nói sao? Vợ mới kia mà!

    Chú rể tuy đã ngoài 30 tuổi, nhưng trông cũng lanh-lẹn, áo quần chải chuốt, cử-chỉ ôn-tồn, nói tóm lại: một người đã trải đời, lịch-thiệp.

    Sinh mặc một bộ quần áo ngủ vừa vặn sát người bằng lụa. Lúc Sinh mở cửa buồng vào, mình thoáng ngửi thấy một nước hoa lạ, làm cho mình bối rối. Sinh cử-chỉ rất tự nhiên, nói chuyện rất dễ-dàng. Sinh xin phép hút thuốc, rồi để tay lên trán xem “em sốt ra làm sao”. Mình rùng mình, gạt nhẹ tay đàn-ông đụng vào người, sợ quá!

    Thế rồi Sinh bảo mình đi nằm kẻo khuya rồi mệt, mai còn dậy sớm. Sinh mở cửa sang phòng bên cạnh còn quay lại bảo:

    — Mợ có cần gì cứ gọi tôi!

    Nhưng mình không cần gì cả, cởi áo đi nằm, nghĩ tới “Dũng lúc này ngồi một mình trên chuyến xe lửa đêm đi Yên-Bái đương mở cửa sổ nhìn ra những giải rừng mù-mịt chạy nối tiếp nhau ở chân trời”. À quên nghĩ tới An chứ, nghĩ tới An lúc này ở Saigon — hay ở đâu cũng không biết nữa — lạnh-lùng bước trên hè vắng, không ngờ rằng Tuyết của mình đã “ôm cầm thuyền khác”.

    Cứ thế rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết, lúc mở mắt ra đã thấy sáng rồi, mà Sinh thì đứng ở đầu giường tự lúc nào, tủm-tỉm cười, làm mình thẹn quá.

    Trang-điểm, thay quần áo, ăn cỗ rồi đi lại mặt “nhị hỉ”. Loanh-quanh, luẩn-quẩn đã đến chiều, rồi tối.

    Tối đến mình lại ngồi trong phòng ngủ một mình. Chăn bông, nệm gấm, màn tuyn, ấm-áp, êm đềm, ánh đèn sáng dịu, mà sao lòng mình vẫn thấy lạnh-lùng, trống-trải? Mình bỗng đâm nhát sợ như đứa bé con đêm khuya thức giấc dậy thấy nằm trơ-trọi một mình không có bàn tay của “u già” mơn-man, vỗ-về, an-ủi. Mỗi một thứ đồ vật trong phòng, hình như giấu kín một sự bí-mật. Mình sợ từ cái giường rộng, đệm trắng tinh không có một nếp dãn, sợ cả đến những bức ảnh lạ mắt, treo trong phòng như nhìn mình bằng những con mắt lãnh-đạm, sợ cho cả cái đời hiện tại của mình, xa nhà, xa bố mẹ, xa... An. Rồi không hiểu sao, mình thấy nước mắt cứ trào ra, mình gục đầu xuống chiếc bàn con mà khóc như một cô bé có điều uất-ức trong lòng.

    Giữa lúc ấy thì Sinh đi đâu về, mở cửa vào phòng. Sinh chạy lại bên mình vuốt-ve, khuyên giải. Mình không còn nhớ lúc đó Sinh khuyên giải mình bằng những câu gì, nhưng hình như lúc đó, những cái vuốt-ve nhẹ-nhàng của Sinh, những lời êm-ái của Sinh đã thấm-thía, đã đi thẳng vào quả tim yếu-đuối của mình. Một lát sau, mình đã ngả đầu trên vai Sinh, rồi sáng dậy, mình thấy mình nằm cạnh Sinh, ngoan-ngoãn như một cô bé con cả ngày đùa nghịch, đến đêm đã ngủ một giấc ngon lành.

    Thì ra đàn-ông không phải là những vật đáng ghê-sợ lắm. Trái lại họ còn dễ bảo, dễ yêu như con miu tam-thể “Bích-Thu” của mình ở đằng nhà.

    Bây giờ mình mới vỡ nghĩa cái câu: “Tôi định lấy Cường, vì tôi thích Cường” của chị Mão ở Sầm-sơn ngày trước.


    X
    Dũng


    8 Février 193...


    Nếu mình là một người đàn-bà vô tình, dễ quên, ít tưởng-tượng thì có lẽ mình đã hoàn-toàn sung-sướng.

    Mình chẳng còn thiếu gì nữa. Một người chồng đủ tư-cách, yêu thương mình. Một cảnh nhà yên lành, dễ chịu. Mình sống trong vòng tự-do, sống trong cảnh đầy-đủ của đời vật-chất.

    Thế mà mình vẫn chưa yên phận được. Hình như trong đời vẫn thiếu-thốn một sự gì. Một mối buồn mỏng-mảnh, bâng-quơ vẫn đến ám-ảnh mình, làm cho Sinh một đôi khi thoáng hiểu cũng thấy buồn lây. Cái nó làm cho mình phải băn-khoăn trong dạ, làm sao mà tả được, hay chỉ tả được như thế này:

    Mình lấy làm tủi phận vì được sung-sướng với một người không phải tự “tiếng lòng” chỉ bảo. Trong những phút ái-ân mặn nồng nhất với chồng bao giờ mình cũng có những ý-nghĩ bất chính trong đầu, bao giờ mình cũng nghĩ: “Nếu những cái vuốt-ve mơn-trớn này là của An thì nó ra:rose: