05.Trang 91-110vancuong7975(lần 2)WIKI

18/11/15
05.Trang 91-110vancuong7975(lần 2)WIKI
  • PDF
    GoogleDocs

    :rose:

    ■ Adam Clark đã phải nỗ lực 40 năm để viết lời chú
    giải Kinh Thánh (the Holy Scripture).


    ■ Edward Gibbon đã mất 26 năm khó nhọc để hoàn thành cuốn Lịch sử của sự suy tàn và sụp đổ của Đế Chế La Mã Cổ Đại (History of the Decline and Fall of the Roman Empire).

    ■ Ernest Hemingway đã chỉnh sửa tác phẩm Ông Già và Biển Cả (The Old Man and the Sea) đến 80 lần trước khi đưa bản thảo cho nhà xuất bản.

    ■ Noah Webster đã mất 36 năm để soạn thảo cuốn Từ Điển Webster (Webster’s Dictionary).

    ■ Trường Đại học của Bern đã không chấp thuận luận văn tiến sỹ của Albert Einstein vì cho rằng luận văn đó không thiết thực.

    ■ Johnny Unitas đã bị Pittsburgh Steelers loại khỏi đội nhưng anh vẫn nuôi dưỡng giấc mơ của mình bẳng cách làm nghề xây dựng và chơi bóng đá nghiệp dư đồng thời vẫn giữ liên lạc với các thành viên của đội NFL. Baltimore Colts cuối cùng đã hồi âm, và anh trở thành một trong những tiền vệ bóng đá xuất sắc nhất.

    ■ Richard Hooker đã viết tiểu thuyết chiến tranh hài MASH trong bảy năm nhưng sau đó bị 21 nhà xuất bản từ chối.

    ■ Để có được thành công, trong năm năm Charles Goodyear đã phải tiêu đến đồng đô la cuối cùng làm những thí nghiệm nghiên cứu phát triển áo phao bơi bằng cao su.

    Tôi yêu thích câu chuyện về người huấn luyện viên bóng rổ trường trung học, ông đã cố gắng thúc đẩy những cầu thủ giữ gìn phong độ trong suốt mùa giải cam go. Giữa mùa giải, ông đã đứng trước đội và nói: “Michael Jordan đã bao giờ bỏ cuộc chưa?”, toàn đội đáp lại: “Chưa!” ông nói to: “Anh em nhà Wright thì thế nào? Họ đã bao giờ bỏ cuộc chưa?” “Chưa!", toàn đội lại nói lớn. “Muhammad Ali đã bao giờ bỏ cuộc chưa?”, một lần nữa đội lại nói to: “Chưa!” “Elmer McAlister đã bao giờ bỏ cuộc chưa?”

    Yên tĩnh một lúc lâu, cuối cùng, một cầu thủ đã bạo dạn lên tiếng: “Ai là Elmer McAllister? Chúng tôi chưa từng nghe đến ông ấy”. Ngài huấn luyện viên trả lời ngay: “Tất nhiên là các bạn chưa bao giờ nghe đến ông ấy - ông ấy đã bỏ cuộc!”.

    Các bạn có thể thấy, điều quan trọng là đừng bao giờ bỏ cuộc. Tôi biết một vận động viên đua ngựa trẻ tuổi đã thất bại tại cuộc đua đầu tiên của mình, cuộc đua lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ mười, lần thứ 20 sau đó là lần thứ 200 và 250. Cuối cùng, Eddie Arcaro có được chiến thắng ở vòng đua và trở thành một trong những vận động viên xuất sắc nhất của thời đại.

    Even Babe Ruth được các nhà sử học về thể thao đánh giá là cầu thủ bóng chày xuất sắc nhất mọi thời đại nhưng ông cũng từng thất bại rất nhiều lần. ông đã thua 1330 lần.

    Winston Churchill, vốn là một người chưa bao giờ bỏ cuộc trong cuộc đời nhiều thất bại của mình, ông đã đọc bài diễn văn ngắn nhất và hào hùng nhất chưa từng có trong lễ trao giải. Mặc dù ông đã mất ba năm mới qua được chương trình lớp tám vì gặp rắc rối với môn ngữ pháp tiếng Anh, nhưng sau này Churchill đã được vào thẳng trường Đại học Oxford, Khi ông tiến lên bục cùng với điếu xì gà thương hiệu của mình, cây gậy ba-toong, cái mũ trên chóp đầu, ông kêu lên: “Đừng bao giờ từ bỏ!” Sau đó, ông ấy ngồi xuống.

    Trích từ cuốn Pushing the Envelope của Harvey Mackay

    Con cháu dòng giống quý tộc và dân hippy thập niên 1960 thường xem thường phương pháp thành công mà những thế hệ khôn ngoan hơn biết đến vốn đơn giản là “say mê làm việc’’. Nhưng chúng ta cũng đã từng quên rằng những công nhân chăm chỉ ngay từ lúc khởi đầu thấp kém đã có thể đạt được những kết quả phi thường? Ivan Misner đã làm việc để đưa công ty marketing độc quyền của ông từ con số không trở thành một tổ chức lớn hoạt động trên phạm vi toàncầu.

    THÀNH CÔNG KHÔNG PHẢI LÀ MỘT ĐẶC QUYỀN

    Tiến sỹ IVAN MISNER

    Mọi người đều mong muốn đạt được thành công. Chúng ta có thể mong muốn thành công ở những hình
    thức khác nhau, nhưng tôi chưa bao giờ gặp một người không muốn đạt được thành công với một điều gì đó quan trọng. Điều này là tốt. Tôi tin rằng mọi người đều có quyền theo đuổi mục đích thành công.

    Nhưng bản thân thành công không phải là một quyền.

    Thành công thường được quyết định bởi sự chăm chỉ lao động và những quyết định lựa chọn của chúng ta. Tôi biết nhiều người đã lao động rất chăm chỉ nhưng lại có những lựa chọn sai lầm. Thật kinh ngạc là có rất nhiều người trong số họ nghĩ rằng họ xứng đáng được thành công hơn bởi vì họ cảm thấy mình đã làm việc rất nhiều vì nó. Và ngược lại, tôi cũng không biết những người thành công nhờ lựa chọn chính xác nhưng lại không làm việc chăm chỉ.

    Lao động siêng năng chỉ là một yếu tố của thành công. Nhưng yếu tố quan trọng thứ hai là đưa ra những quyết định lựa chọn đúng đắn. Để đạt được thành công, cần có được cả hai yếu tố này.

    Tôi biết một người thường xuyên than phiền về “xui xẻo" của cô ấy. cô không hài lòng về nhiều nghề mà cô đã từng làm trong nhiều năm, và cuộc sống riêng tư của cô lâm vào tình trạng rối ren; cô đã gần 30 tuổi nhưng vẫn chưa hoàn thành chương trình đại học, và liên tục gặp rắc rối về tiền bạc. Trong những lúc khó khăn, cô thường đổ lỗi cho hoàn cảnh hay cho người khác. Tuy nhiên, sự thật rõ ràng là mặc dù cô đã làm việc rất chăm chỉ, nhưng cô vẫn có những lựa chọn sai lầm. Hôm nay cô phàn nàn vẻ tiền bạc, và ngày tiếp theo cô mua sắm hết sức phung phí. Tuần tiếp theo, cô phàn nàn về việc không thể kiếm được việc làm tốt trong khi vẫn đi làm trễ một giờ đồng hồ với những lý do cá nhân (những lý do xảy ra rất đều đặn).

    Thỉnh thoảng, cô ấy nói với tôi về những vấn đề của cô, và tôi đã nói rằng có có những quyết định lựa chọn sai lầm khiến cô gập ngay những vấn đề rắc rối. Lần đó cô chỉ thừa nhận một cách xã giao nhưng thực sự là cô chưa bao giờ làm chủ được vấn đề về những lựa chọn của cô. Một lần cô kêu ca: ‘Tại sao lạl là tôi? Tại sao lại là tôi? Tôi mong muốn tốt hơn!". Tôi thường không đưa ra ý kiến gì với câu hỏi này, những gì tôi muốn nói với cô ấy là: “Mọi người cũng giống như cô ấy "mong muốn tốt hơn" trong một số hoàn cảnh của cô. Hãy vượt qua hoàn cảnh ấy, đừng ngồi phàn nàn, mà cần bắt đầu làm một điều gì đó mình mong muốn. Làm việc chăm chỉ và có những lựa chọn đúng đắn!”

    Tôi đã làm việc với hàng ngàn người đạt được thành công trong cuộc đời họ. Những điểm chung mà tôi thấy ở họ đó là những người thành công có kế hoạch cho công việc của họ và họ thực hiện công việc đó theo kế hoạch. Họ suy nghĩ từ những lựa chọn của mình để đưa ra những quyết định tốt nhất mà họ có thể cùng với những thông tin mà họ nắm được, sau đó họ làm việc chăm chỉ để thực hiện những lựa chọn của mình.

    Là giám đốc điều hành của một công ty quốc tế, tôi biết rằng những lựa chọn của tôi có thế ảnh hưởng đến hàng trăm nhân viên, những cổ đông của công ty. và những người cộng tác, cũng như mười ngàn khách hàng trên khắp thế giới. Những năm trước, khi tôi đang nói chuyện với một người bạn về một vài quyết định khó khăn mà tôi phải đưa ra và mối quan tâm của tôi về các quyết định này. Anh bạn đã cho tôi một vài lời khuyên rất hữu ích: "Không phải mỗi quyết định bạn đưa ra đều là một quyết định đúng. Hãy chắc chắn rằng bạn đã có những quyết định tốt hơn - và khi bạn đưa ra một quyết định tồi tệ, hãy giảm thiểu tối đa tác động của nó trong thời gian nhanh nhất".

    Ồ! Đây là một lời khuyên tuyệt vời. Lời khuyên ấy đề cập thẳng thắn về lao động chăm chỉ và có những sự lựa chọn tốt. Không phải tất cả những lựa chọn của bạn đều đạt tiêu chuẩn, mà chỉ đủ để đem lại cho bạn những kết quả bạn mong muốn. Một số bài học lớn nhất của tôi về kinh doanh không phải đến từ những thành công mà đến từ những thất bại - và cả hai trường hợp đều không đem lại nhiều may mắn nhưng chúng cho tôi những lựa chọn hay niềm say mê.

    Không lâu sau, khi tôi nói chuyện với một người quen về công việc phát triển kinh doanh của mình và một số mục tiêu cá nhân khác mà gần đây tôi đã đạt được. Anh ấy đã nói: "Anh bạn, anh thật may mắn! Điều đó thật là tuyệt vời”.

    “Vâng, tôi là người may mắn," tôi đáp lạỉ anh ta. Hãy để tôi nói với anh về bí quyết may mắn của tôi. Đầu tiên, tôi học ở trường đại học mười năm. Suốt thời gian đó tôi bắt đầu sự nghiệp kinh doanh của mình, và trong 20 năm tiếp theo tôi đã làm việc hàng giờ đồng hồ dài đằng đẳng. Tôi đã thế chấp căn nhà của tôi hai lần để kinh doanh và viết sáu cuốn bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào. Và nếu bạn cũng nỗ lực như tôi thì bất kể bạn làm gì bạn cũng sẽ cảm thấy may mắn như tôi”.

    Anh ấy cười lớn và nói rằng: "Thế ư! Tôi hiểu rồi!”.

    Anh ấy đã thực sự hiểu chưa? Tôi không nghĩ vậy bởi vì anh ấy chưa thay đổi những hành vi của mình hay bắt đầu có những sự lựa chọn khác.

    Gần như trong suốt 30 năm làm việc chăm chỉ, tôi không cảm thấy mình may mắn hay có được thành công đến một cách lạ thường. Phải mất nhiều thời gian, nỗ lực và có những lựa chọn nghiêm túc trước khi tôi cảm thấy một chút thành công. Vấn đề là nhiều người muốn đi từ điểm A tới điểm Z và bỏ qua tất cả những thử thách ở giữa. Họ làm việc chăm chỉ bởi vì họ “mong muốn" thành công.

    Thành công không phải là một đặc quyền. Nó cùng không phải là một yêu bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào mà chúng ta phải có. Đúng vậy, người ta có quyền theo đuổi thành công, điều đó cũng thật tốt. Thành công hầu như không dễ gì tự có, không thể nắm ngay được chỉ vì bạn có quyền. Nếu như thành công dễ dàng thì mọi người đều thành công theo cách mà người ấy nghĩ và mong muốn.

    Tôi đang cố gắng để truyền những kinh nghiệm này cho đứa con trai chín tuổi của tôi bằng cách dạy cho nó về “câu thần chú để thành công”. Vào một ngày tôi hỏi nó: “Con của cha, bí mật của thành công là gì?”

    Nó nói với một giọng ề à đều đều của một đứa trẻ: "Bí mật của thành công mà không phải làm việc chăm chỉ và có những lựa chọn sáng suốt thì vẫn còn là một bí mật, Cha ơi, con có thể ra ngoài chơi bây giờ không?”

    Được thôi, có thể chín tuổi vẫn còn quá bé để bắt đầu đào tạo.

    Nhưng có thể không.

    Mọi người đều biết về điều này và cũng không ai thích; Luyện tập sẽ làm nên sự hoàn hảo. Bất kỳ cố gắng nỗ lực nào để luyện tập những nguyên tắc cơ bản theo phương pháp đúng đắn và tận tâm là rất cần thiết để đạt được bất kỳ giá trị qúy báu nào mà người ta gọi là thành công. Sự hăng hái nhiệt tình dẫn chúng ta đi, nhưng lòng tận tụy chuẩn bị cho cá nhân mỗi chúng ta thành công, chỉ với những người mong muốn chiến thắng. Luậl sư Vince Lombardi con hiểu về thành công một cách rõ ràng, ông là tác giả cuốn Hợp tác trong các nhóm làm việc: Những khái niệm trong kinh doanh thế kỷ XXI (Coaching for Teamwork: Winning Concepts Jor Business in the 21st Century) và đồng thời là con trai của một trong những vị huấn luyện viên xuất sắc nhất mọi thời đại.

    LÀM GÌ ĐỂ TRỞ THÀNH SỐ MỘT

    -VINCE LOMBARDI CON-

    Cha tôi từng nói: “Một người thành công phải luôn là chính mình. Để trở nên thành công, con phải trung thực với chính mình’'.

    Con người có thể luôn luôn phát hiện chính xác về tính không trung thực, sự gian trá, tính tự phụ và không chân thật. Bạn không thể học đòi những tính ấy. Khi đối mặt với cuộc khủng hoảng, nhà lành đạo phải tìm kiếm những nguồn lực để vượt qua thử thách. Thực hiện điều này rất khó nếu bạn không biết những sức mạnh tiềm năng của bạn. Bởi vậy việc bạn xác định được những nguyên tắc của mình là vô cùng quan trọng, bạn là ai, bạn ủng hộ cái gì, và những điểm mạnh cũng như điểm yếu của bạn là gì - nói cách khác đó là việc tự nhận thức bản thân.

    Điều đó cũng có nghĩa là bạn phải phát hiện và làm theo đúng con người mình. Bạn không thể là Vince Lombardi, cũng không thể cố gắng trở thành giống ông ấy được. Bạn nên là chính bạn.

    Như cha tôi đã từng nói: "Suốt những năm làm huấn luyện viên, cha chưa bao giờ sử dụng lối chơi của ai đó mà lại thành công”.

    Sự tận tâm tuyệt đối

    Tôi đã nói rằng chất lượng cuộc sống của mỗi con người là một thước đo đầy đủ về lòng tận tâm của người đó để đạt được sự xuất sắc và chiến thắng - cả trong bóng đá, trong kinh doanh, trong chính trị hay là chính phủ.

    Liên quan chặt chẽ đến thói quen được thoả mãn là thói quen của lòng tận tâm tuyệt đối. Sự khác biệt thực sự là vấn đề đánh bóng. Lòng hy sinh gợi lên ý thức về
    việc bạn đang đam mê cái gì, còn lòng tận tâm tuyệt đối làm cho bạn bỏ qua mọi thứ đế tập trung vào nhiệm vụ trực tiếp. Lòng tận tâm tuyệt đối có nghĩa là không có sự lười nhác, nhàn rỗi, đứng ngoài, dễ dàng bỏ qua cơ hội hay điện thoại báo ốm.

    Sự cần thiết của lòng tận tâm là hành động đưa ra quyết định. Nguồn gốc Latin của từ "quyết định” (decision) có nghĩa là cắt bỏ, như một đường rạch trong giải phẩu. Khi bạn tận tâm với cái gì thì có nghĩa bạn đang cắt bỏ đi những khả năng, những lựa chọn khác. Cũng có nghĩa là bạn bỏ đi tất cả các lý do, sự viện cớ.

    Huấn luyện viên Lombardi mong đợi 100% nỗ lực, 100% thời gian. Không có lý do, không có sự hợp lý hoá. Ông thú nhận rằng rất khó xác định 100% nỗ lực theo một tuyên bố đơn giản: “Nó là tất cả những gì nó có. Không có gì còn lại”, ông ấy nói trong một niềm tin chắc rằng khi ông nhìn thấy sự nỗ lực thì ông biết đó là loại nào. Khi đến Vịnh Green, Wiscosin, ông cảm thấy có lẽ một nửa số những người chơi đã bỏ ra 100% thời gian. Ông nói với họ rằng để giành giải vô địch tất cả họ phải bỏ ra 100%, 100% thời gian.

    Tôi muốn có một cầu thủ với 50% khả năng và 100% lòng khao khát bởi vì cầu thủ với 100% lòng khao khát sẽ chơi mỗi ngày, bởi vậỵ bạn có thể lập nên một phương án hệ thống phù hợp cho anh ta có thể thực hiện, cầu thủ khác - cầu thủ với 100% khả năng và 50% lòng khao khát - có thể làm hỏng cả hệ thống vì có thể một ngày anh ta sẽ tới đó chỉ để lượn lờ xung quanh.

    Sự mãnh liệt, mục tiêu duy nhất, lòng tận tâm tuyệt đối: đó là những phẩm chất mà tôi tin rằng hầu hết những người thành công đều có. Và không ai làm việc chăm chỉ hơn, không ai muốn chiến thắng để đạt được thành công hơn cha tôi đã từng.

    Trích từ cuốn Làm gi để trở thành số một (What It Takes To Be Number One) của Vince Lombardi con.

    Nghiên cứu cẩn thận của chính một thương nhân thành đạt hay vận động viên sáng giá, cho chúng ta thấy những phấm chất quan trọng: làm việc chăm chỉ, tài khéo léo, tính, kiên trì, nghị lực - và biết tiến, lùi đúng lúc. Đó là những con người ngoan cường, những người kiên quyết giữ vững những nguyên tắc, phương pháp và niềm tin của họ khi làm việc gì cho đến khi họ đạt được. Sheili Howlett. một thương nhân thành đạt đã tự xây dựng các hoạt động nhượng quyền kinh doanh của cô xuyên suốt khu vực Dallas-Fori Worth và xa hơn nữa.

    TAY KHÔNG Ở RÌA THỊ TRẤN

    -SHELLI HOWLETT-

    Đó là năm 1979; từ sân bay quốc tế Tehran; một thương nhân người Iran, Nosat Bakhshian, đang đứng
    cùng vợ và hai con, chuẩn bị đáp chuyến bay tới Mỹ. Ngày đó Chính phủ đã áp đặt luật chiến tranh lên tất cả các thành phố của nhà nước vùng vịnh Pecxich này và sau khi đến sân bay vào buổi sáng ngày 16 tháng Giêng, Nosrat biết rằng Shah Reza Pahlavi đã bỏ trốn và đất nước sẽ chìm sâu trong cuộc cách mạng Hồi giáo.

    Tin tức đã xác nhận quyết định mà Bakhshian - một người Do Thái ủng hộ nền quân chủ đưa ra và ông chuẩn bị hành động. Nếu ông ở lại thì ông và gia đình trẻ sẽ chịu rủi ro cao nhất của tình trạng phân biệt đối xử và trong tình huống xấu nhất có thể bị giết bởi đám đông hỗn độn. Mặc dù vậy, rời xa Iran là một cuộc ly biệt đau đớn.

    Mười tám năm trước, ông đã khởi nghiệp với một công ty in nhỏ và mặc dù trải qua nhiều thất bại nhưng ông đã xây dựng một doanh nghiệp gồm 40 nhân viên - khá lớn so với Iran thời đó - và nắm giữ tài sản trị giá vài triệu đô la. Ông lái một chiếc xe Mercedes, sống phong lưu, nếu không nói là thừa thãi, trong một ngôi nhà riêng với diện tích hàng nghìn mét vuông và sở hữu doanh nghiệp với nhóm khách hàng là các công ty đa quốc gia vững mạnh.

    Mặc dù gặp nhiều khó khăn nhưng Bakhshian đã đạt được thành công, bởi vì bản thân ông có được nhiều phẩm chất tốt. Ông làm việc 80h một tuần tại cơ sở kinh doanh in. Chỉ gần đây ông mới bắt đầu làm việc ít đi và định về hưu khi ông và vợ đã có được số tài sản đảm bảo.

    Ông có tài xoay xở đặc biệt, bắt đầu hoạt động kinh doanh vào năm 1961 khi thiết bị in và nguồn hàng cung cấp ở Iran hiếm đến mức thỉnh thoảng ông phải tiết kiệm nguồn hàng mới có được chúng, ông là người kiên trì, vượt qua được sự phá sản củạ những đối tác đầu tiên của ông, những người đã khiến ông phải khởi đầu với một gánh nặng nợ nần và lãi suất từ 15 đến 20%.

    Bakhshian đã tóm tắt quan điểm của ông đối với ba người con trai: “Nếu như cha bỏ mặc các con ở rìa thành phố mà không có giấy tờ hay tiền bạc, trong sáu tháng các con sẽ phải kiếm được việc làm và sở hữu một số tài sản”. Đó là một tiêu chuẩn mà ông đã phấn đấu và thực hiện để sống theo tiêu chuẩn đó.

    Lúc này, ông cần chuẩn bị tất cả những phẩm chất đó, và nhiều hơn nữa, khi ông đã từ bỏ sự kinh doanh phát đạt, cuộc sống phong lưu, và tất cả ngoại trừ một phần nhỏ tài sản cá nhân trong một chuyến bay liều lĩnh để cứu mạng sống của gia đình ông. Cuộc cách mạng mà ông e sợ đã diễn ra, theo sau đó là sự thành lập chính phủ của những người theo đạo Hồi chính thống cực đoan có thể khiến những người như ông không thể sống ở Iran được. Khi ông lên chiếc máy bay để đến Sân bay John F. Kenedy tại New York, đó là lần cuối cũng ông nhìn thấy Iran, ông đã bỏ đi để lại đằng sau sự phong lưu, thanh thế, và sự bảo đảm mà ông đã dùng cả cuộc đời mình để dựng nên cũng như là nền văn hoá mà ông từng gắn bó.

    Nhưng Bakhshian có một lòng dũng cảm và sức mạnh mà ông tạo dựng được trong quãng đời trước đây để vượt qua những mất mát này. Trước đỏ khá lâu, ông đã định cư ở vùng Dallas - Fort Worth và bắt đầu lập công ty mới,

    Sixb Labels, nó đã phát triển và trở thành một doanh nghiệp vững mạnh.

    Những phẩm chất khác của Bakhshian, cũng có lẽ là nét tiêu biểu giúp ông giữ vị trí chủ chốt tại Texas, ông có khả năng tiếp xúc với người khác để hiểu được nhu cầu của họ và chú tâm vào điều đó mà không đòi hỏi phải biết ông có lợi gì ở đó không. Khả năng ngôn ngữ đã giúp ông rất nhiều trong việc này. ông nói tiếng Ba tư và tiếng Pháp trôi chảy, học tiếng Anh và tiếng Nga rất nhanh. Ở Iran khả năng đó đã giúp ông giành được những hợp đồng in có lợi với những công ty đa quốc gia như AT&T.

    Bakhshian nhanh chóng hiểu được rằng ông nên tiếp cận với hoạt động kinh doanh ở Mỹ theo cách riêng nếu ông thực sự muốn thành công như khi còn ở Iran, ông là một trong ít nhà in thương mại kỹ thuật tiên tiến còn ở đây một trong hàng ngàn đối thủ cạnh tranh có cơ sở vật chất đầy đủ để vật lộn trên thương trường. Nếu không có tài xoay xở để mua một số lượng lớn thiết bị tinh vi, ông sẽ không thể bắt kịp xu hướng chủ đạo của ngành in thương mại vốn đã duy trì cuộc sống của ông ở Iran. Những người con trai lớn của ông là Fan và Farzin đã giành được những tấm bằng về kỹ thuật in ấn của Học Viện Kỹ Thuật Rochester ở Rochester, New York. Còn con trai nhỏ của Bakhshian, là Bobby và các thành viên khác của gia đình cũng đến Mỹ đã giúp ông phát triển kế hoạch chuyên về in ấn nhãn mác, một lĩnh vực ít cạnh tranh nhưng đòi hỏi chuyên môn về kỹ thuật cao.

    Bakhshian đã luôn luôn làm việc chăm chỉ và dù bất kì điều gì xảy ra, ông vẫn luôn lạc quan. Chỉ vài năm sau khi họ thành lập Sixb Labek với một máy in đơn, ông tuyên bố đã đến lúc phải mua một máy khác.

    "Tại sao vậy?" Farzin hỏi và chỉ ra rằng máy in của họ mới chỉ hoạt động hết 40% công suất.

    Nosrat Bakhshian giải thích: “Khi con đang xây dựng một hoạt động kinh doanh và có một số khách hàng, nếu như máy in bị hỏng, con sẽ mất những khách hàng ấy”. Với máy in thứ hai, thậm chí vẫn chưa sử dụng đến, nhưng họ đã có thể đưa ra thời hạn và thực hiện những cam kết trong trường hợp gặp phải vấn đề trục trặc về máy móc.

    “Đừng lo lắng,” ông nói tiếp, “Công việc kinh doanh sẽ phát triển. Nhưng con phải chuẩn bị cho nó”. Sau đây ông tiến hành đặt hàng mua máy in thứ hai là loại máy mới nhất, tiên tiến nhất, công nghệ tốt nhất. Chẳng bao lâu sau, niềm lạc quan của ông đã được chứng minh là đúng với rất nhiều đơn đặt hàng đủ để làm cho hai máy in luôn luôn làm việc với công suất cao.

    Sự khôn ngoan và hào phóng của Bakhshian đã ảnh hưởng mạnh mẽ đến nhiều người. Và tất nhiên, gia đình của ông chịu ảnh hưởng lớn nhất. Farzin, Fan và Bobby đã thể chế hóa những khuynh hướng của cha họ bằng việc cơ cấu lại mạng lưới cho mọi người trong ngành in và các ngành có liên quan. Họ thường xuyên họp với các nhà in, các nhà thiết kế và các chuyên gia khác để giúp họ chỉnh các mẫu vẽ mã màu. Những cuộc họp giữa các chuyên gia trong các lĩnh vực khác nhau đã làm cho những người tham dự có hệ thống mạng lưới và có nhiều quan điểm hơn là chỉ một lời rao bán hàng từ một công ty tài trợ. Cũng giống như cha mình, họ xúc tiến phát triển công nghiệp in chứ không là chỉ tìm kiếm lợi ích cá nhân.

    Để thể hiện lòng kính trọng mà những người con trai dành cho cha sau khi Bakhshian qua đời đột ngột vào năm 1991 ở tuổi 68, không ai trong những người con ấy đảm nhận quyền chủ tịch mà ông bỏ trống. “Danh thiếp của tôi vẫn còn đề "Phó Chủ Tịch”’ Fari nói vậy. Farzin đảm nhiệm chức danh Quản lý Bán hàng, và Bobby là Giám đốc Marketing. Tất cả họ đều bộc lộ những đặc điểm tiêu biểu mà Bakhshỉan đã mong muốn truyền lại cho hậu duệ, trong đó gồm có khuynh hướng của ông, lòng cảm thông của ông, khả năng giao tiếp, và đặc biệt tài xoay xở của ông.

    Một điều mà họ không giống ông là họ không phải bắt đầu từ tay trắng, bên rìa thị trấn. Nosrat Bakhshian đã trải qua hoàn cảnh đó thay cho các con ông.

    Chỉ làm việc chăm chỉ thì không đủ để giành được lợí thế. Chúng ta phải tận dụng khả năng bẩm sinh của chúng ta - một bộ não tốt, có lẽ là khả năng của một thể chất đặc biệt - cùng với sự cần cù, nhanh trí và sự ý tứ. Nhìn chung một người có thể kết hợp sáng tạo những tài sản ấy thì không chỉ đạt được thành công cá nhân hơn thế còn có thể góp phần giành chiến thắng trong một cuộc chiến tranh. Bill Auxier - biết một người đàn ông như thế, đó chinh là ông nội ông. Được truyền cảm hứng bởi chính những thành tích của ông Earl, Bill, một thương nhân thành đạt và là người đàn ông của gia đình ở Michigan, là giám đốc marketing cho một công ty dụng cụ phẫu thuật và đồng sở hữu một công ty biển hiệu với vợ ông, bà Elise. Khi được hỏi về “thành công rực rỡ” của mình, ông bộc bạch: Thành công rực rỡ của tôi là cùng với người vợ và đồng thời là đối tác lâu bền của tôi, Elise, nuôi nấng hai con tôi”.

    ÔNG EARL CỦA TÔI

    -BILL AUXIER-

    Một số người sinh ra để trở nên nổi tiếng. Những người khác sinh ra để đứng sau giúp đỡ những người nổi tiếng ấy, họ làm việc không kém phần chăm chỉ nhưng chấp nhận danh vọng ở phía hậu trường, ông tôi là một trong những người không nổi tiếng ấy. Thậm chí có thể hầu như mọi người không biết đến sự tồn tại của ông, nhưng thế giới sẽ không còn là thế giới như hiện nay nếu không có ông.

    Earl Bartholomew chào đời vào ngày đầu tiên của thế kỷ mới: ngày mồng một tháng một năm 1901. Bố mẹ ông có một cửa hàng thức ăn cho súc vật ở miền Oklahoma xa xôi, và mỗi ngày trôi qua đối với họ là một cuộc vật lộn để kiếm đủ tiền chi tiêu. Earl và hai người anh em ruột đã cố hết sức để giúp đỡ gia đình, và từ những ngày đầu ấy,

    Earl đã bộc lộ tài năng của một người thợ thủ công, ông rất giỏi lắp ghép đồ vật và thường tự làm những đồ đạc trong nhà. ông lấp đầy những khoảng trống trải trong ngôi nhà bằng các vật dụng như những cái ghế, cái bàn và cả một cái sô-pha.

    Thực sự với Earl, cuộc sống khó khăn mà ông đã trải qua trong thời niên thiếu không hạn chế mà ngược lại dường như đã tạo ra sự khôn ngoan. Cuộc sống ấy tiếp thêm cho ông lòng quyết tâm thoát khỏi cảnh đói nghèo mà gia đình ông từng phải nếm trải. Con đường chạy trốn nghèo đói ấy của ông gắn liên với sự chăm chỉ làm việc, lòng tự trọng, ham hiểu biết, và trí thông minh.

    Earl đã từng vinh dự được chọn là đại diện của lớp để đọc bài diễn văn tốt nghiệp trường trung học. ông đăng ký vào trường đại học Oklahoma, tại đây sự chăm chỉ học tập và lòng quyết tâm vươn tới thành công của ông đã được đền bù xứng đáng. Đặc biệt, ông học toán rất giỏi, có lẽ là quá giỏi. Vào cuối học kỳ, một trong những thầy giáo dạy ông đã thú nhận một thủ thuật mà ông từng sử dụng. Có vài lần vì cảm thấy chưa chuẩn bị tốt để trả lời những câu hỏi hăng hái của Earl, thầy giáo đã giả vờ “quên” mang cặp tài liệu, ông nhờ Earl về nhà ông để lấy nó. Và khi Earl quay lại thì giờ học đã trôi qua.

    Earl tốt nghiệp bằng danh dự và giành được ba bằng: cử nhân nghệ thuật, cử nhân khoa học và thạc sỹ khoa học. Ông đã nắm bắt ngay cơ hội giảng dạy môn nhiệt động lực học tại trường đại học Harvard. Cùng với người vợ mới cưới Juanita, Earl đã khăn gói chuyển đến Boston.

    Hồi tưởng lại, Earl nói rằng ông đã có những kỷ niệm sâu sắc nhất khi làm việc tại trường Harvard. Tại đó, ông đã tích luỹ được nền tảng vững chắc của một chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực nhiệt động lực học. Tuy nhiên, sự nghiệp của Earl tại trường Harvard chỉ tồn tại trong thời gian ngắn. Ngành công nghiệp vẫy gọi và Earl không thể cưỡng lại được.

    Năm 1926, Earl trở thành một thành viên không thể thiếu trong nhóm nghiên cứu tại tập đoàn dầu lửa Ethyl Gasoline Corporation. Nhiệm vụ của Earl có thể được tóm tắt trên một tấm bảng trong một lần trưng bày tại tiền sảnh của phòng thí nghiệm Detroit: “Những vấn đề về động cơ, nhiên liệu và chất bôi trơn là không thể tách rời”.

    Khi Chiến Tranh Thế Giới thứ II xảy ra, trách nhiệm của Earl lại càng cao. Với vai trò lãnh đạo phòng thí nghiệm, ông đã giành phần lớn thời gian để phát triển các sản phẩm phục vụ chiến tranh. Có nhiều dự án của ông được giữ tối mật; một trong những dự án đó được đánh giá quan trọng đến mức mà những ứng dụng đặc quyền chế tạo vẫn nằm trong màn bí mật cho đến khi cuộc chiến tranh kết thúc.

    Tập đoàn Ethyl Corporation, thời ấy được biết đến là nơi sản xuất ra chì tetraethyl, là chất phụ gia nhiên liệu làm tăng loại octane của nhiên liệu hàng không và cải thiện động cơ. Trong suốt cuộc chiến, nhu cầu về chì tetraethyl đã vượt qúa lượng cung ứng. Bắt buộc phải có chế độ phân phối, và nhiên liệu dành cho không quân được ưu tiên cao nhất. Thậm chí nhiên liệu của hàng không Mỹ có loại octane chỉ cao hơn rất ít so với của Đức nhưng điều này tạo ra sự khác biệt giữa sự sống và cái chết. Yếu tố này cho phép phi công chiến đấu của Hoa Kỳ vượt trội hơn hẳn của Đức trong các cuộc không chiến và giành quyển kiểm soát không phận toàn châu Âu.

    Trên một mặt trận khác, Tướng George Patton đã gặp rắc rối với những động cơ Diesel của xe tăng khi chiến đấu vởi lực lượng của Đại nguyên soái Erwin Rommel trên những sa mạc Bắc Phi: sau khi tắt, động cơ không thể khởi động lại được nữa. Patton đã đến thăm quan phòng thí nghiệm của Earl tại Detroi để tìm kiếm một giải pháp. Đối với Earl, đây chỉ là một thử thách đơn giản. Chỉ điều chỉnh một số vấn đề, ông đã lập nên công thức cho loại nhiên liệu mới cho phép máy không bị hư hỏng và chịu được khí hậu khắc nghiệt của sa mạc Bắc Phi. Cải tiến này đã giúp cho quân Đồng Minh thắng thế tại Bắc Phi và thậm chí trên tất cả chiến trận tiến đến Berlin.

    Earl Bartholomew rất được kính trọng trong giới chuyên môn và được nhận giải thưởng Harry L. Homing Memorial Award của Hội Kỹ Sư Tự Động nhờ những thành tựu ông đã đạt được trong suốt cuộc đời. Những sáng tạo của ông đã đem lại cho ông một số bằng sáng chế, và ngày nay đối với các đồng nghiệp, tên của ông đồng nghĩa với sự ưu tú. Mặc dù hầu hết mọi người không biết đến ông, và những công lao mà ông đã đóng góp để giành được chiến thắng trong cuộc chiến tranh không được quốc gia thừa nhận như những thành tích của những người khác.
  • Chia sẻ trang này