1. Click vào đây để xem chi tiết
  2. Click vào đây để xem chi tiết

07. nt

19/8/15
07. nt
  • Ngày ăn trở lại đầu tiên:


    Theo dự định, đúng 6 giờ ăn bữa đầu tiên và sau đó cứ sau 1 giờ ăn tiếp 1 bữa. Thức ăn là nước cháo loãng gạo lứt với vừng đen. Dụng cụ là cốc con và thìa nhỏ dùng cho trẻ sơ sinh. Đúng 6 giờ mà cháo vẫn chưa nhừ. Lòng khao khát, mong đợi khiến cho thời gian trôi đi quá chậm. Thế rồi 6 giờ 15, thìa cháo đầu tiên vào miệng, như được một viên linh đan thần diệu. Và sau một ngày ăn lại, người tỉnh táo hẳn, chân tay đỡ tê, trời đất như sáng sủa lại, mọi vật chung quanh đều rất mến yêu.


    Ngày ăn trở lại thứ hai


    Thức ăn vẫn như ngày đầu. Đến trưa, ăn một chút bã cháo, nhai kỹ thấy không có phản ứng gì, lại trung tiện tốt. Khoảng 4 giờ chiều, quyết định ăn 2 củ khoai “luộc đinh” và lập tức đến 5 giờ đã tống được toàn bộ bã tồn đọng ở cuối ruột già, sau 17 ngày bị lưu giữ. Bài tiết được, người nhẹ nhõm thêm một nấc nữa, sảng khoái và tỉnh táo hẳn lên, dường như các trở lực cơ bản đã được tháo gỡ.


    Ngày ăn trở lại thứ ba:


    Thức ăn vẫn như ngày thứ hai, nhưng thêm đỗ đỏ, đỗ đen và ăn cả nước lẫn cái. Buổi sáng vẫn ăn khoai luộc đinh cho nhuận. Buổi chiều thấy người đi lại đã dễ hơn, quyết định ăn thử một lưng cơm, nhai kỹ.


    Đêm ngủ tốt, người như thấy khoẻ dần.


    Ngày ăn trở lại thứ tư:


    Buổi sáng vẫn ăn khoai “luộc đinh” (là cách luộc khoai không cho nước mà cho đinh vào, kiểu này ăn rất ngon), cháo gạo lứt với đỗ đen và đỗ đỏ. Buổi trưa ăn một ít cơm. Buổi chiều, sau khi thấy bài tiết bình thường liền quyết định ăn tăng lượng cơm lên, nhưng nhai kỹ.


    Đêm ngủ ngon.


    Ngày ăn trở lại thứ năm:


    Đã giảm lượng ăn cháo và tăng cường thêm cơm và vừng đen, nhai kỹ. Không rõ vì lý do thời tiết hay là vì lý do gì khác, sức khoẻ vẫn còn yếu, nên bài tiết trở nên khó khăn, liền dùng búp khoai lang luộc bổ trợ, nên đã giải quyết được một phần.


    Đêm rất khó chịu vì vấn đề bài tiết khó khăn.


    Ngày ăn trở lại thứ sáu:


    Đại tiện tự nhiên thành một vấn đề phức tạp. Có thể do khoai lang nóng nên đã phải giảm ăn và tìm cách ăn tăng cường thêm rau (dền, ngót, lang) để cho mát và nhuận tràng. Trở ngại mối này khắc phục được một phần. Đêm vẫn thấy khó chịu.


    Ngày ăn trở lại thứ bảy:


    Hiện tượng khó khăn về bài tiết đang suy giảm dần thì những cơn nóng ập tới một cách tai hại! Khắp người chân tay phát ban thành từng vầng lớn, gồm nhiều “con rôm” to mọng nước. Tối và đêm ngứa quá, đành phải gãi, thế là các mụn nước vỡ ra, gây ngứa. Lại phải trát lên người lớp mỡ kháng sinh để phòng nhiễm trùng.


    Thật là “Hoạ vô đơn chí!”.


    Bình luận:


    Hiện tượng khóc là một hiện tượng tốt và rất quí vì đó là một hiện tượng tự nhiên... Nghe chuyện, bà mẹ tôi cũng là một người ăn chay trường và tu thiền nhận xét ngay: Giải toả sâu nhỉ! Nhận xét này rất chính xác. Nhịn ăn không những thanh lọc về thể chất mà còn thanh lọc cả tâm linh, những thể năng lượng vi tế hơn, cụ thể là ở bình diện cảm xúc, đàn ông không dễ gì khóc, thành ra những muộn phiền họ thường giấu kín được, nhưng nhịn ăn làm cho thể này trở nên mong manh nhạy cảm và họ đã có thể khóc dễ dàng để giải toả những bức xúc sâu kín đã ngấm sâu vào các thể năng lượng khác của bản thể mà chính họ không hay biết. Qua đây ta còn thấy nhịn ăn cũng còn là một liệu pháp giải toả stress rất hiệu quả.


    Ông Hùng cảm thấy mệt nhiếc do khi nhịn ăn vẫn đi dạy học, không bố trí nghỉ ngơi được nhiều thành ra “khẩu khai thần khí tản” bị mất sức thêm.


    Khi ăn lại là cơ thể vẫn còn trong tình trạng bài tiết tiếp tục, nên phản ứng của cơ thể là bình thường. Nhiều người nhầm tưởng là ăn lại là dừng bài tiết, nhầm to, cụ thể là ta bài tiết nhiều hơn: Đại tiện, tiểu tiện, mồ hôi, mụn ngứa, đái đục,... Thực ra cơ thể sẽ mãi mãi bài tiết vì có đầu vào tất có đầu ra, nhịn mà còn bài tiết thế huống hồ không nhịn? Tuy nhiên bài tiết do nhịn ăn sẽ khác hơn bài tiết do ăn lại, hay bài tiết bình thường hàng ngày. Sau khi ăn lại, cơ thể sẽ còn những phản ứng bài tiết trong giai đoạn mới ăn lại, cho nên không có gì đáng lo ngại. Chính tôi, sau mỗi đợt nhịn, ngày ăn lại thứ nhất, thứ hai, thứ ba đều đi đái ra một thứ nước sánh mầu bùn rất ghê, và lần nào tôi cũng gặp lại hiện tượng này ở mấy ngày ăn lại đầu tiên.


    Ông Hùng ăn lại không đúng theo kinh nghiệm bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào đã đưa ra, mà ăn theo ý của ông nên kết quả không được như ý và hiện tượng ngứa vẫn nằm trong quá trình đào thải chất độc, là một hiện tượng phải mừng hơn là đáng ngại. Còn muốn đại tiện dễ dàng không gì bằng dầu vừng hay bơ vừng, nếu không ăn món “Chí mà phù” (bột sắn dây nấu với vừng đen). Ăn lại khoai và rau là thứ cực âm ngay sau khi kết thúc đợt nhịn ăn đã làm dương hoá cơ thể là không hợp cách. Trong trường hợp nếu cứ tiếp tục ăn nước cháo gạo lứt rang thêm ít ngày nữa rồi mới chuyển chế độ ăn dần dần, tôi tin chắc ông Hùng sẽ không bị những hiện tượng như trên. Vì thời gian ăn lại thì còn nguy hiểm hơn nhịn ăn. Thành công hay thất bại là do quá trình ăn lại sẽ quyết định chính.


    9. Vũ Viết Thanh (Sinh năm: 1943)


    Nghề nghiệp: Kỹ sư.


    Địa chỉ: 14/18A đường Đông Quan, Nghĩa Đô - Hà Nội (ĐT - 7563920)


    Điều chỉnh thân tâm đều là điều rất khó khăn. Điều tâm thì dùng thiền để điều khiển. Thiền thì có nhiều cách như tác giả Phạm Thị Ngọc Trâm đã nói khá rõ trong Thiền là gì, tập 2. Còn điều chỉnh thân, theo tôi nghĩ chủ yếu phải dùng phương pháp ăn uống hàng ngày. Ăn uống thì từ xưa đến nay có rất nhiều cách: ăn uống để sống, nhưng sống phải khoẻ mạnh. Muốn khoẻ mạnh, đỡ hoặc không bị ốm đau bệnh tật chúng ta phải điều chỉnh thức ăn, thức uống hàng ngày. Một trong những cách đó là nhịn ăn để chữa bệnh, nhưng thực ra phương pháp này cũng là điều chỉnh thân xác chúng ta một cách rất hữu hiệu. Nếu biết rõ sự thích ứng phù hợp của mỗi con người chúng ta với thức ăn, thức uống hàng ngày đưa vào cơ thể. Bản thân tôi cũng đã từng nhịn ăn 2 năm liền trong thời gian 7 ngày/năm. Từ đó tôi rút ra được cách ăn uống hàng ngày thích hợp cho bản thân, không những giảm bớt bệnh tật hữu hiệu mà tâm tính cũng từ đó thêm minh mẫn, sáng suốt, ngày càng thấy an lạc. Từ đó mới thấm thía rằng điều được thân thì cũng chính là điều tâm, và điều tâm thì cũng chính là điều thân. Hai cách này bổ trợ rất đắc lực cho nhau.


    10. Trường hợp nhịn ăn tự nhiên (bà vãi chùa Thanh Sơn):


    Tôi đang biên soạn lại quyển “Nhịn ăn - chữa bệnh và hồi xuân” để đưa ra một vài kinh nghiệm cá nhân cũng như những kinh nghiệm rất hiệu quả, rất độc đáo, ly kỳ và thú vị của nhiều người nhịn ăn.


    Năm 1998, qua chú Nguyễn Văn Cử, một người bạn đạo chân thành giới thiệu, tôi quen biết sư thầy Đàm Tịnh trụ trì chùa Thanh Sơn thuộc khu vực danh lam thắng cảnh chùa Hương. Kể từ đó tôi thường ra vào khu vực chùa Hương với bao hứng thú và ước mơ. Chùa Thanh Sơn là một nơi có phong thuỷ đẹp và có địa khí khá tốt, lần nào chúng tôi vào ở đó cũng tươi tắn và khoẻ ra từng ngày. Ngoài những ngày xuân hội đông đúc, còn lại ngày rộng tháng dài thì chùa vắng vẻ, hợp với những người muốn có một nơi yên tĩnh và an ổn để trầm tư mặc tưởng, và nhất là nơi đây còn là một cửa rừng, thường có rau sắng (từ tháng 2 âm lịch cho đến tháng 8 âm lịch), rau Bồ Công Anh, hoa chuối rừng, củ mài... riêng chùa thì còn có các loại rau sạch và đặc biệt là thầy trụ trì thì ăn cơm lứt và ăn mỗi bữa trưa, mà thầy vẫn ngày một mạnh khoẻ béo tốt, thành ra nơi đây còn là nơi mà chúng tôi - những người theo trường phái gạo lứt - ăn uống theo thiên nhiên rất thích.


    Vì hội tụ được nhiều thứ thú vị như thế, thành ra những người bạn của chúng tôi đều rất thích đến thăm và ở lại chùa ít ngày để thực hành nếp sống thanh cao lành mạnh. Qua nhiều lần vào thăm chùa trong vòng 4 năm qua, tôi có nhiều dịp sống cạnh bà vãi già của chùa tên là bà Năm (tức Nguyễn Thị Gái, sinh năm Đinh Sửu) năm nay 65 tuổi; dần dà thân mật bà cởi mở kể cho tôi nghe về cuộc đời của bà. Bà là một người có hoàn cảnh đặc biệt, là người đã từng chịu nhiều cảnh khổ, thế nhưng ngày nay gặp bà không ai có thể tưởng tượng ra được một người mạnh khoẻ tháo vát, nhanh ý, trực tính và sống có tình người; trông đẹp và khoẻ mạnh lạ thường ở tuổi già 65. Bà kể có lần bà nấu vài tạ cơm để phục vụ lễ hội; bà làm việc gấp nhiều người khác. Chúng tôi đều quí bà, nhưng riêng tôi thì tôi còn thường thích đeo theo để giúp đỡ và đùa trêu bà. Chả là ngày nhỏ tôi thường ở với ông bà nội và gắn bó cả tuổi thơ bên bà nội, nên tôi có một thói quen là cứ thấy các cụ già là tôi đều yêu quí, mà bà Năm thì có nhiều nét giống bà nội tôi lắm.


    Có lần chúng tôi chứng kiến bà dỗi thầy trụ trì và không ăn trong hai ngày, trong hai ngày này bà vẫn làm việc hăng say còn hơn cả lúc bình thường. Sau đó bà ăn lại bình thường và không có kiêng khem gì.


    Cho đến đợt vừa rồi tôi vào chùa Hương ở 5 ngày (cuối tháng 11- 2001), thì tôi lại càng thân quí và chú ý tới bà như có một sự sắp xếp theo thiên ý, vì tôi đang thai nghén quyển bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào về nhịn ăn. Không hiểu sao tôi cứ tấm tắc khen bà là sao bà đẹp thế, sao bà trẻ thế, sao bà khoẻ thế, sao bà đầy sức sống như thế... và lấy làm lạ nữa, tôi nhìn ngắm bà rất chăm chú ngưỡng mộ như bị hút hồn, như thể chỉ có bà hiện hữu duy nhất trước tôi. Tôi nhìn bà như nhìn người tôi yêu nhất trên đời và tự dưng bà nói là mỗi khi bà tức giận điều gì bao giờ bà cũng nhịn ăn để dỗi hờn, cảm thấy có một cái gì đó, tôi lập tức chú ý đến câu nói của bà và hỏi bà một loạt câu hỏi theo duyên lành dắt dẫn. Chúng tôi rất đỗi thú vị vì được nghe một người kể lại một cách sinh động đến như thế, về những điều chúng tôi mới thoạt đọc được một cách sơ sài từ bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào vở về giá trị của sự nhịn ăn:


    - Thế bà có hay dỗi không?


    Bà cười bảo:


    -Có!


    Tôi hỏi tiếp:


    - Thế mỗi năm bà dỗi chừng bao nhiêu lần?


    - Chừng 5, 6 lần - Bà lại vừa nói vừa cười vì chúng tôi cũng vừa hỏi vừa cười đầy tò mò hứng thú, xem chừng mức độ ly kỳ đang có chiều hướng tăng dần.


    - Thế bà thường nhịn ăn bao nhiêu ngày để dỗi?


    - Tuỳ trường hợp có khi 2, 3 ngày. Có lần 5, 7 ngày.


    - Lần nào dỗi, bà cũng làm việc tăng hơn ngày bình thường hay sao?


    - Lần nào tôi cũng làm hăng hơn! Có lần nửa đêm tôi vác cuốc ra đồng và cuốc đến sáng thì thấy được gần cả sào ruộng, cả nhà không hiểu tôi đi đâu. Bà kể lại những điều này trong tiếng cười rũ ra thú vị, tiếng cười của bà lây lan bức xạ ra làm chúng tôi cũng trố mắt cười thoải mái hết cỡ và cực kỳ khoái trí khi thấy những điều chúng tôi đang tìm kiếm lại được đến tận cội nguồn của sự hứng thú lớn. Có người đùa trêu là biết bà Năm như thế thì lần nào chùa có việc gì thì cứ kích cho bà tức giận để bà làm việc hăng say, lại đỡ tốn cơm! Chúng tôi lại được thể cười và cười, bà cũng cười, cỏ cây và mặt trăng mười sáu cũng cười, dường như cả Vũ trụ cũng cùng cười với chúng tôi vì câu chuyện lạ lùng hy hữu này.


    - Thế sau khi nhịn vài ngày bà ăn lại thế nào? Bà có ăn cháo hay ăn bình thường ngay?


    - Tôi ăn lại bình thường.


    - Thế khi ăn lại bà có thấy ngon ăn không?


    - Không, vài ngày sau mới thấy ngon ăn.


    - Thế bà nhớ lại xem sau mỗi lần nhịn vì dỗi như thế bà có khoẻ hơn hẳn trước không? Một thời gian sau đó ấy.


    Bà cười nói:


    - Lúc mới ăn lại thường thấy không ngon và người bải hoải; sau đó một thời gian có thấy khoẻ hẳn ra.


    - Tại sao nhịn ăn mà bà lại làm hăng thế?


    - Tôi muốn làm hăng lên cho nó chết luôn đi cho đỡ khổ!


    Bà lại cười và chúng tôi cũng thấy bật cười vì ý nghĩ muốn thoát khổ của bà vãi hoàn toàn bất ngờ, vượt khỏi khả năng tư duy logic của chúng tôi.


    Úi trời ơi, càng muốn chết thì lại càng sống nguây nguẩy! Lại còn sống khỏe, sống trẻ trung vui tươi lành mạnh. Chúng tôi chỉ còn biết tán thán sự tồn tại kỳ diệu. Hoá ra cuộc sống luôn đầy ắp những bất ngờ thú vị đầy hứng thú, lại một lần nữa chúng tôi thêm mừng vui vì cái DUYÊN mà chúng tôi có được. Bao lần chúng tôi gặp bà, nhưng có lần nào chúng tôi tiếp xúc với bà một cách sâu sắc như thế đâu, có lần nào chúng tôi được nghe bà kể những chuyện thú vị bổ ích cho công việc hoàn tất quyển bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào của chúng tôi đến thế. Điều này làm tôi nhớ tới câu thơ của ai đó mà nhà thơ Vương Từ nói với tôi: “Kho trời chung mà vô tận của mình riêng”. Mỗi một người đều chứa đựng vô vàn bí ẩn của Vũ trụ.


    Câu chuyện của bà vãi già khoẻ khoắn đầy sức sống móm răng từ bé sống tự nhiên hồn nhiên đến như thế, da mặt bà mầu nâu bóng đẹp gần như không có nếp nhăn và bà thường làm việc luôn chân luôn tay, sức làm việc của bà luôn luôn bằng hai ba người, điều này làm tan đi bao nhiêu lý thuyết về giữ gìn sức khoẻ mà tôi đã biết, thật là bất khả tư nghi (không thể nghĩ bàn). Chỉ với bí quyết: Tức giận hay buồn rầu thì dứt khoát không ăn, mà chả ai bảo ban điều này cho bà, bà đã đáp ứng cuộc sống một cách trực giác mà lại đúng đắn, chính xác đến mức có thể lấy đó làm kim chỉ nam cho chúng ta.


    Khi tức giận hay buồn rầu dạ dày là nơi nhạy cảm nên nó thường phản ứng nhanh tức khắc bằng cách không tiết ra dịch vị tự nhiên để tiêu hoá thức ăn, cho nên thức ăn ăn vào trở thành khó tiêu và thường làm bụng đầy ách; ăn vào chỉ tổ làm hại dạ dày và hệ thống tiêu hoá. Tôi còn nhớ tôi đọc được ở một quyển bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào tâm linh, có những nhà tu hành nhạy cảm, khi họ di chuyển đi tầu xe, họ còn nhịn ăn trong suốt chặng đường để giữ gìn sức khỏe. Còn giáo sư OHSAWA thì khuyên trước khi lên diễn giải điều gì thì nên để cái bụng trống. Vì cái bụng trống thì cái đầu đầy, và ngược lại khi cái bụng đầy thì cái đầu trống. Khoa học đã chứng minh khi ăn no, máu ở não dồn xuống dạ dày để tập trung tiêu hoá thức ăn, nên lúc đó sự suy nghĩ sáng suốt kém đi. Nhớ ngày còn học đạo với Thượng Toạ Thích Tâm Cẩn, cụ nói cho tôi hay là “cháu hãy quan sát mà xem có mấy ai học hỏi hay tiến hoá gì được nhiều ở cái bàn tiệc đâu”. Câu nói của cụ găm vào trong trí tôi để cho tôi có bao dịp trắc nghiệm điều cụ nói.


    (Rằm tháng 10 năm 2001)


    Bức ảnh chỉ ảnh hưởng của mặt trăng lên năm người đàn bà. Những tia sáng cùng năng lượng của mặt trăng đã làm thần trí và cơ thể họ thay đổi, lệch lạc và hưng phấn cùng nhảy một điệu nhảy vui rươi (Ý niệm này phát sinh một thời gian lâu trong suốt thế kỷ thứ 18 tại châu Âu).


    Nếu ta có quan niệm Âm Dương tuy đối lập nhưng bổ túc tương trợ cho nhau thì bệnh tật chính là một quá trình cải tạo cho sức khoẻ, là một tiếng còi báo động cho ta biết sự sai lầm trong cách ăn uống hàng ngày, là một phản ứng do bản năng của cơ thể để bảo vệ sức khỏe của mình. Ví dụ nôn mửa là một căn bệnh hay là một cách đào thải một thức ăn không thích hợp ra khỏi dạ dày. Ho là một bệnh hay là một - hành động cần thiết để tẩy khử các chất có hại ra khỏi đường hô hấp? Đi tả là một bệnh hay là một quá trình khai trừ những chất độc hại ra khỏi bộ máy tiêu hoá? Các chứng viêm là một căn bệnh hay là một quá trình cải tạo, phòng thủ để nối xương, liền thịt, đóng sẹo hoặc đẩy các vật lạ ra ngoài, sốt là những căn bệnh hay là những hoạt động để chữa bệnh của cơ thể? Như vậy bệnh có phải là kẻ thù của ta chăng? Bệnh là gì? Bệnh phải chăng là một sự quật khởi của cơ thể để đem lại sự quân bình cho cơ thể là một tín hiệu của người bệnh kịp thời sửa chữa lại sự ăn uống bừa bãi của mình. Phép nhịn ăn không thừa nhận sự hiện hữu của hàng trăm hàng nghìn bệnh mà chủ trương mọi trạng thái gọi là “bệnh” như những sự biểu lộ khác nhau một tình trạng duy nhất: sự thiếu quân bình Âm Dương trong cơ thể gây ra do ăn uống sai lầm.


    Nhịn ăn trước hết là sự nghỉ ngơi cho cơ thể mà không có một loại bệnh tật nào mà sự nghỉ ngơi lại không đem lợi ích. Sự nghỉ ngơi là một dịp tốt để các cơ quan kiến tạo lại những cơ cấu hư hại phục hồi sinh khí. Nhịn ăn giúp cho cơ thể bài tiết các độc tố sinh tụ trong máu huyết, ứ đọng trong các mô. Nhịn ăn làm trẻ trung các tế bào, các thớ thịt hơn bất cứ một phương pháp nào. Nhịn ăn làm tiêu số mỡ thừa cũng như các mụn nhọt, ung sẩy trên cơ thể bằng cách tự phân hoá để nuôi dưỡng các mô cần thiết cho sinh mạng. Sau thời kỳ nhịn ăn cơ thể đồng hoá hữu hiệu hơn các thức ăn bổ dưỡng nên thường sau đó được lên cân hơn trước kia nơi những người gầy gò.


    Sau thời kỳ nhịn ăn nếu biết ăn uống đúng quân bình Âm Dương thì có thể sẽ được mãi mãi sức khoẻ. Bệnh là bạn chứ không phải là thù, có thù chăng là quan niệm lầm lạc của ta về phép ăn uống không hợp với quân bình Âm Dương. Kẻ thù của ta chính là kiến giải lầm lạc của ta chứ không phải là bệnh, là vi trùng... Trong lúc nhịn ăn, cơ thể tiết kiệm sinh lực cần thiết dùng trong việc tiêu hoá, dùng vào việc khác như hàn gắn các vết thương, cải tạo các cơ cấu hư hỏng, chống lại các vi trùng, v.v... Sinh lực không thể trong cùng một lúc phung phí trong nhiều lĩnh vực, cơ quan này hoạt động quá nhiều bắt buộc các cơ quan khác kém phần hoạt động. Sinh lực để dành ở một hoạt động này sẵn sàng được đem sử dụng thần hiệu cho một hướng hoạt động khác là một luật tương quan của các tạng phủ trong người.


    Bác sĩ Waklter nói rằng: “Không có một phương pháp trị liệu nào có thể cải tạo sinh lực thần hiệu bằng cách nhịn ăn. Đây là một phương pháp thiên nhiên lợi lạc trong mọi bệnh tật, giúp sự tuần hoàn, cải thiện sự tiêu hoá, tăng cường sự bài tiết, phục hồi sinh lực, hưng vượng sinh khí chẳng gì so bì kịp. Nhịn ăn cần thiết cho bệnh kinh niên cung như bệnh cấp tính”.


    Theo triết lý Đông phương thì nhịn ăn là phương pháp chữa bệnh theo tự nhiên, theo Đạo, theo nguyên tắc vô vi: “Bất tranh nhi thiện thắng”. Trong lúc nhịn ăn tuy không dùng thuốc men gì để đối trị bệnh tật nhưng chính nhờ chỗ con người thật sự không nhúng tay vào mà Đạo tự hành, Âm Dương tự điều chỉnh lấy. “Đạo trời ư? Khác nào cây cung dương lên: chỗ cao thì ép xuống, chỗ thấp thì nâng lên. Có dư thì bớt đi, hụt thì bù vào” (Đạo Đức Kinh - chương 77). Người không làm thì Đạo làm nên tuy là “Không làm mà không có gì là không làm”. Đó là nguyên lý của phép nhịn ăn.


    Theo nghĩa đó, Giáo sư OHSAWA dạy rằng: “Ta không nên chữa một bệnh gì cả bởi vì tự nó sẽ tự điều chỉnh lấy. Bệnh tật có lý do tồn tại của nó”.


    Để kết thúc chương cuối, ta nhắc lại thêm một lần nữa lời đối thoại vắn tắt của Đại Mục Kiền Liên và vị Thiên y Kỳ Bà trên cung Trời Đao Lợi:


    - Tôi có người đệ tử lâm bệnh nên chữa theo cách nào?


    Kì Bà đáp:


    - Nên nhịn ăn là tốt hơn hết...


    Trích Kinh ĐẠI PHƯƠNG TIỆN BÁO ÂN, quyển thứ 6


    Mời bạn tìm đọc: NHỊN ĂN NÊN BIẾT của G.P Malakhov


    (chính là quyển “Phương pháp tự chữa bệnh” tập 2)


    Nguyễn Thị Thuyên, sinh năm 1952, là Phật Tử.


    Địa chỉ: 38/18 Đường Huỳnh Văn Cù, xã Chánh Mỹ, thị xã Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương.


    ĐT: 0650.821792


    Năm 2002 tôi chán ăn và khi khám bệnh bác sĩ chẩn đoán suy nhược thần kinh. Sau đó tôi đi siêu âm. Bác sĩ kết luận:


    Nhiều khối u nhỏ ở cổ. Trong nhà tôi có sẵn quyển "Tuyệt thực đi về đâu?” của Thái Khắc Lễ từ trước đó cả chục năm mà chưa sử dụng tới kèm lúc đó có bài báo trên “An ninh thế giới” (ngày 25-7-2002) của Hoàng Anh Sương đăng tải về nhiều trường hợp tự chữa ung thư bằng ăn cơm gạo lứt và nhịn ăn. Khi đó tôi quyết định đọc lại quyển bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào quí và nhịn ăn để tự chữa bệnh.


    Tôi nhịn được 21 ngày, bướu bớt nhưng chưa hết.


    Sau khi ăn lại 2 tháng tôi lại nhịn một đợt 2 tuần nữa.


    Lần thứ ba sau chừng 2 tháng tôi nhịn 1 tuần. Lần đầu trước khi nhịn ăn tôi nặng 54 kg.


    Sau 1 năm tính từ đợt nhịn đầu tiên tôi nhịn ăn lần thứ 4, nhịn liền 6 tuần lễ và suýt chết vì thiếu kinh nghiệm và để cơ thể bị nhiễm lạnh trong quá trình nhịn ăn. Sang tuần lễ thứ 6 của đợt nhịn ăn đó có một hiện tượng lạ mà vì thế tôi tiếp tục nhịn được lâu như vậy là đến tuần thứ 5 thì vòm họng và mũi cứ thế tuôn ra rất nhiều mủ xanh mủ trắng, người tôi lúc đó tong teo cân nặng chỉ còn 28-30 kg.


    Nhờ nhịn ăn kéo dài và thực ra là chưa thành công mỹ mãn vì tôi để cho cơ thể bị nhiễm lạnh cho nên nhờ kinh nghiệm “xương máu” này tôi khuyên bạn hãy giữ gìn sự ấm áp của cơ ăn là ’ắ1Ỵ1Ô khôim cân dao” cho nên ta nên hết sức cẩn thận.


    Thứ hai tôi có kinh nghiệm là phải nhịn ăn lâu nhất mà cơ thể cho phép thì vì sự tồn tại của sự sống còn của thân thể lúc đó chất độc mới chịu “bật ra” khỏi cơ thể. chứng cứ là tôi nhịn ăn đến 11 ngày thì mủ xanh mủ trắng không xô ra, mà chỉ có nhịn nhiều ngày thì “nó” mới chịu rời cơ thể.


    Kinh nghiệm thứ 3 là không nên quá lo lắng và sợ hãi mà ăn lại cho nhiều sau đợt nhịn ăn dài ngày để lấy lại “phong độ" mà phải phục sức từ từ, hết sức từ từ và thận trọng.


    Kinh nghiệm thứ 4 là nên ăn cháo trước khi nhịn ăn để cho cơ thể khỏi phải tích tụ phân cũ trong cơ thể. Nhiều người không đi cầu trong suốt quá trình nhịn ăn và khi ăn lại đi cầu bị táo bón khó khăn. Nếu có thể thì dùng biện pháp tẩy ruột (theo cách của Yoga) hay ăn cháo nhẹ vài hôm trước khi nhịn để ruột được sạch trong quá trình nhịn.


    Nhờ nhịn ăn mà tôi phát hiện ra được tinh hoa của phương pháp gạo lứt muối mè của giáo sư Ohsawa, ông đã đưa cho nhân loại một con đường ngắn nhất kết hợp với sự phát triển tâm linh của từng cá nhân. Nhất là nếu bạn là một thiền nhân thì phương pháp Ohsawa sẽ trợ duyên rất tốt để giúp bạn đặt chân đến con đường giác ngộ.


    Trong khi nhịn ăn tôi gặp được tinh thần vô uý không biết sợ của nhà Phật, và đó là một kinh nghiệm quí báu nhờ nhịn ăn tôi mới phát hiện ra được. Nếu ta có chánh kiến và chánh tư duy thì ta sẽ có dịp chiêm nghiệm nhiều điều quí về giải thoát giác ngộ qua việc nhịn ăn.


    Lời bình: Chúng tôi có lời khuyên bạn không nên nhịn dài ngày nhiều lần trong một năm, nghĩa là mỗi năm nhịn từ 7 ngày trở lên thì chỉ nên nhịn từ 1 - 2 lần và mỗi đợt cách xa nhau. Nhịn một đợt 15 ngày trở lên thì chỉ nên nhịn một năm/1 lần.


    Tôi có dịp theo dõi nhiều người nhịn ăn từ nhiều năm nay. Một số người vẫn theo đuổi phương pháp này sau nhiều năm trường, trong đó có một sư cô bắc tông tên là Giới Thanh, người Đà Nẵng, tôi gặp cô là bạn cùng tu ở trường thiền Shwe Oo Min, Miến Điện, tháng 11 năm 2006. Tự dưng cô kể cho tôi nghe là cô thực hành mỗi tuần nhịn ăn một ngày, từ gần 3 năm nay, cô là người ăn chay trường. Khi cô kể chuyện của cô, tôi thầm cảm ơn duyên lành “cái duyên ông trời se, cái que ông trời đặt” và tôi đã tự trả lời được câu hỏi ở trong đầu của tôi, khi nhìn thấy thần thái của cô: Tôi chưa gặp một người ăn chay nào có sức khoẻ theo kiểu như vậy. Thần thái của cô khá quân bình, tươi tắn trầm tĩnh. Sức khoẻ của cô khá tốt, nhan sắc xinh tươi. Vì chúng tôi cùng mải miết tu tập và giữ chánh niệm và tránh trò chuyện nên tôi cũng không kịp hỏi cô nhiều về chuyện ăn chay của cô. Nhưng dù cô ăn chay cách nào mà thần thái và sức khoẻ của cô như thế là tiêu chuẩn chỉ ra cho tôi thấy là cô đã “ăn đúng và sống đúng”.


    Sư cô Giới Thanh


    Tuy nhiên, nhân đây tôi xin thông báo những kết quả của việc theo dõi việc nhịn ăn tự phát của nhiều người (trong đó có tôi) trong những năm qua và có lời khuyên như sau:


    1. Không nên nhịn ăn vì mục đích cho mau khỏi bệnh và khi khỏi rồi thì lại quay lại cách ăn và cách sống cũ - là nguyên nhân gây ra bệnh tật.


    2. Không nên nhịn ăn với chỉ một mục đích là để khỏi bệnh tật, mà nên nhịn với quyết tâm thay đổi số phận, thay đổi cả thói quen tham ăn, vì Ohsawa nói rằng: người bệnh vốn thường là kẻ tham ăn.


    3. Sau khi nhịn ăn nên tìm bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào tâm linh và bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào thiền để đọc và thực hành một cuộc sống hướng thượng, gần gũi các bậc thiện tri thức. Họ là ai? là những người được yêu mến và kính trọng, biết nói và chịu nghe, lời thốt ra sâu sắc, không vô cớ buộc ràng, người ấy quan tâm hoàn toàn đến sự an lạc và thích tiến bộ.


    Lưu ý:


    Có những người nhịn ăn nhiều lần, khi sức khỏe đã tăng lên vẫn quên đi điều căn bản: cái cần là quan sát được cái tâm tham ăn là nguồn gốc chính của nhiều bệnh tật trên thân và trên tâm. Có người vừa ăn lại sau một kỳ nhịn ăn 9 ngày đến ngày thứ hai đã lại ăn thịt cá. Như vậy nhịn ăn chỉ làm cho cơ thể trở nên suy yếu và làm hỏng thận của mình một cách nhanh chóng. Những người khác nhịn ăn mà không biết kỹ thuật điều chỉnh âm dương sau đó một thời gian ăn lại thì lại mắc những loại bệnh mới, và họ lại sùng thượng nhịn ăn tới mức hễ cứ có chút nào khó chịu là họ lại nhịn ăn, làm như nó là phương thuốc thánh chữa đủ thứ bệnh tật. Họ quên đi rằng nhịn ăn và cầu nguyện là phương tiện rất tốt để có thể vỡ lẽ nhiều điều trong cuộc sống.


    Cái quan trọng hơn là phải có được thái độ sống đúng đắn, thấu hiểu luật công bình và sử dụng thành thạo kỹ thuật điều hoà âm dương trong cuộc sống và trong bản thể của mình.


    Tóm lại hiểu đạo trước khi nhịn ăn, thì mới sử dụng một cách thông minh và khôn ngoan việc nhịn đói cho bản thân mình; cách khác thì phải gần gũi những bậc thiện tri thức thực sự, hay học hỏi gần gũi những bậc cao nhân biết cách nhịn ăn, và những người như vậy thì vô cùng hiếm hoi.



    PHỤ LỤC VỀ ĂN UỐNG THEO NGUYÊN LÝ ÂM - DƯƠNG CỦA GIÁO SƯ OHSAWA


    Giáo sư OHSAWA, người Nhật tên thật là Nyoiti Sakura Zawa, sinh ngày 18.10.1893 tại Kyoto (Nhật Bản), ông bẩm sinh bạc nhược, hồi đang còn bé mẹ và 3 em đều lần lượt chết về bệnh lao. Năm 16 tuổi, đến lượt ông mắc bệnh ho lao và ung thư dạ dày, các bệnh viện đều bó tay, sau đến nương náu ở một Thiền viện nhờ ăn uống phải phép mà lành bệnh. Từ đó ông khởi tâm hy sinh cả cuộc đời để nghiên cứu Dịch lý và Đông y, khám phá và truyền bá phương pháp theo nguyên lý Âm Dương có công năng cải tạo sinh lực tăng gia tuổi thọ, chữa lành tất cả mọi bệnh tật gồm cả các bệnh mà người ta thường gọi là nan y như: phong cùi, ung thư, ho lao, suyễn, đau tim, bón, v.v...


    Sau một thời gian dài thực nghiệm, ngày nay trên thế giới có rất nhiều người ở hầu hết các nước văn minh đã hưởng ứng và hoan nghênh nhiệt liệt phương pháp dưỡng sinh và điều trị liệu giản dị của Giáo sư OHSAWA. Trong số các môn đồ của người có rất nhiều vị y khoa bác sĩ danh tiếng ở Nhật Bản cũng như ở châu Âu và Mĩ châu.


    Giáo sư OHSAWA đã nhiều lần nhắc đi nhắc lại rằng phương pháp ăn uống theo Dịch lý Âm Dương không phải do ông phát minh mà chính là đã có sẵn trong nền Đông y nguyên thuỷ từ 5.000 năm rồi.


    Vì phép trị liệu quá thuần phác, cách ăn uống quá giản dị, lúc ban đầu không mấy ai tin tưởng nhưng dần dần thấy kết quả ra ngoài ước vọng, lúc bấy giờ suy nghĩ kỹ người ta mới thấy rõ sự nhiệm mầu của lý thuyết Âm Dương trong phương pháp OHSAWA.


    Theo dịch lý của Đông phương, vạn sự vật trong vũ trụ đều được chia ra 2 nguyên tính tương phản nhau nhưng lại bổ túc cho nhau là Âm và Dương. Hai sức mạnh này có thể ví tương tự như cực Bắc và cực Nam của chiếc la bàn. Cũng như chiếc la bàn giúp cho nhà hàng hải định hướng cuộc hành trình, luật Âm - Dương biết áp dụng sẽ hướng dẫn cuộc đời ta đi vào nẻo hạnh phúc như ý.


    Âm xua đuổi Âm, Dương đẩy lùi Dương; Âm quấn quít Dương và Dương hấp dẫn Âm. Nhưng theo Dịch lý thì ta đừng nên có thành kiến có một sự gì, một vật gì tuyệt đối Âm hay tuyệt đối Dương trong cõi đời này. Những gì có nhiều Dương tính hơn Âm tính thì gọi là Dương và trong trường hợp những gì có nhiều Âm tính hơn Dương tính thì gọi là Âm. Thí dụ củ sắn dây có nhiều Dương tính hơn củ khoai mỳ tức là Dương đối củ khoai mỳ nhưng lại ít Dương tính thua củ sâm, có nghĩa là Âm đối với củ sâm.


    Theo Đông y cổ truyền, cơ thể con người được xem như là do các thực phẩm biến cải ra và bệnh tật là những hiện tượng mất quân bình xảy ra trong khi biến cải ấy. Con người là kết quả của những gì mình đã ăn thì bệnh tật theo nguyên tắc đều phải được chữa lành bằng cách điều chỉnh lại các món ăn hàng ngày. Chọn một số đồ ăn nhiều Dương tính cho một người ăn trong một thời gian ta có thể thay đổi trạng thái Âm của người ấy và biến người ấy thành một người có nhiều Dương tính. Thông thường người ta mắc bệnh tật là vì quá lạm dụng các thức ăn Âm làm chênh lệch cán cân quân bình Âm Dương của cơ thể, vì vậy Giáo sư OHSAWA thường khuyên chúng ta nên chọn các thức ăn nhiều Dương tính.


    Những đặc tính của Âm là: mềm, lạnh, nhẹ, tối, tĩnh, có khuynh hướng ly tâm, bành trướng, đi lên, chứa nhiều nước, sinh tố C, những chất hoá học như potassium (K), ôxy, a-zôt, lưu huỳnh, silic, phốt pho, cal-ci, aluminium, v.v... có màu xanh, chàm, tím có vị chua hay ngọt. Do những đặc tính trên, thực vật tương đối Âm đối với động vật Dương.


    Trái lại những đặc tính của Dương là: cứng, nóng, nặng, sáng, đông, có khuynh hướng hướng tâm, thu súc, hạ xuống, chứa ít nước, sinh tố D, K, những chất hoá học như sodium (Na), hydro, cacbon, magnesium, thạch tín, v.v... có màu đỏ, da cam, vàng, lục, có vị mặn hay đắng. So sánh căn cứ theo các đặc tính trên, động vật tương đối Dương so với thực vật Âm.


    Trên phương diện sinh lý và tâm lý kể như Âm những người khí chất lãnh đạm, sợ rét, da mát và hơi ướt, sắc mặt xanh, màu da trắng, tóc dịu, lông ít, hay rụng tóc, thịt mềm, hầu lộ, huyết mạch yếu, dương sự kém, chóng mệt trong sự giao hoan, hay bị di tinh, phổi yếu, giọng nói nhỏ, hay trịt mũi, tì vị kém, hay bị đi tả, đầy bụng, không tiêu. Tính tình hay gắt gỏng, do dự, kém trí nhớ, nhát gan, bất mãn, liến thoắng, kém nghị lực, mất quân bình về tinh thần.


    Trái lại được xem như dương là những người khí chất huyết tánh, thân thể vạm vỡ, không sợ rét, da nóng, sắc diện tươi tắn, màu da sậm, tóc rậm và đen, phổi tốt, hơi thở mạnh, giọng nói to, tráng dương, ham chuyện sắc dục, tiểu tiện lợi, đại tiện táo, tì vị tốt ăn gì cũng tiêu nhưng không hợp các thức ăn táo - nhiệt, tân tán, kích thích. Tính tình thì hoạt động, cương nghị, can đảm, quả quyết, khoan dung, ưa xã giao, trí nhớ tốt, vui vẻ, quảng đại, sáng suốt, thần kinh và tinh thần vững chãi, nhưng trong trường hợp quá khích lại rất nóng giận.


    Sở dĩ con người này thuộc Âm, người kia thuộc Dương là do hai yếu tố chính: phần tiên thiên do di truyền bẩm thụ của ông bà, cha mẹ và phần hậu thiên do các ăn uống của bà mẹ trong thời thai nghén cùng cách bú mớm hàng ngày của họ. Cho nên muốn được khoẻ mạnh, muốn được chữa lành một căn bệnh nào ta chỉ cần ăn những thực phẩm đem lại cho cơ thể sự quân bình Âm Dương thích ứng.


    Theo sự khảo cứu của giáo sư OHSAWA thì quân bình Âm Dương của cơ thể một người khoẻ mạnh phải ở trong tỉ lệ Âm Dương bằng 5. Dường như tính chất của thực phẩm có thể định rõ đại khái tuỳ theo lượng potassium so với lượng sodium mà nó chứa. Những thực phẩm thích hợp nhất để giữ cái tỷ lệ ấy phải là trong sự tương ứng K/Na = 5.


    Căn cứ trên dịch lý, sinh lý và sinh vật học, Giáo sư OHSAWA khám phá rằng con người là một giống ăn cốc loại (cérealien) chứ không phải là loài ăn thịt mà cũng không phải là loài ăn rau trái nên thực phẩm lý tưởng của con người gồm đại để 80% cốc loại và 20% các rau trái khác xào với muối biển và một ít dầu thảo mộc; cốc loại và rau cỏ không nên trồng bằng phân hoá học và rảy thuốc sát trùng. Cốc loại phải hoàn toàn lứt, nghĩa là chỉ xay bỏ vỏ cứng mà thôi, còn phần trong của hạt lứt phải được giữ nguyên không được giã bớt cám của nó đi.


    Đứng về phương diện hoá học, gạo máy thiếu sinh tố B1 thiên nhiên (đa số nằm trong cám và riêng phần phụ của mộng lúa gọi là scutellum đã chiếm hết 2/3 chất thiamine) nên một khi được tiêu hoá cơ thể không thể đốt sạch chất glucit thành C02 + H20 cho nên thứ sót lại là những chất độc gây ra những bệnh ngẫu phát về thần kinh có thể thí nghiệm một cách dễ dàng ở loài động vật, đặc biệt là nơi giống bồ câu (bệnh đa thần kinh viêm). Các bệnh ngẫu phát kia dĩ nhiên sinh ra do ở thực phẩm bản chất thiền nhiên nó vốn vô hại.


    Ăn chú trọng nhất là nhai thật kỹ để tiêu hoá một phần lớn cốc loại ngay từ mồm nhờ điều tố ptyaline ở trong nước bọt.


    Thức ăn tạo ra cơ thể và cơ thể con người cũng như mọi sinh vật là một cơ cấu biến dịch không ngừng. Từng phút, từng giây, từng sat-na, hằng hà sa số tế bào này diệt đi và những tế bào khác sinh ra thay thế. Tuy sinh diệt, diệt sinh như vậy mà liệu ai nghĩ rằng mình không bao giờ tắm được hai lần cùng một thứ nước trên dòng sông trôi lờ lững.


    Ngày nay khoa học áp dụng các chất đồng vị trong địa hạt sinh vật học đã có thể chứng minh rằng các chất prôtêin trong cơ thể chúng ta được hoàn toàn thay thế chỉ trong vòng chừng 1 tháng, còn máu huyết thì được đổi mới hoàn toàn trong vài mươi hôm.


    Bác sĩ Alexis Carrel tả sự thay đổi bất tuyệt đó của cơ thể chúng ta bằng một hình ảnh ý nhị: “Con người là một thác nước Niagara, bề ngoài nó có vẻ lúc nào cũng như lúc nào nhưng thật ra thì nước cứ chảy đi và đổi mới mãi không ngừng với một tốc độ kinh hồn: Hơn 1.000.000 lít máu chảy ngang các tế bào của chúng ta mỗi năm. Và bao nhiêu triệu lít dưỡng khí... Chúng ta ăn uống khoảng 60kg đồ ăn và thức uống mỗi tháng. Như vậy là chúng ta tổ hợp cơ thể mình 12 lần trong 1 năm. Thật đúng là một sự hoá thân lại. Một sự biến hoá trong cơ thể như vậy gọi là đại tạ (métabolisme) được chia làm 2 loại tóm tắt như sau: “Cơ thể ta cần thức ăn và khí trời để sống nhưng phải đồng hoá các chất ấy bằng cách tổng hợp thành những sinh chất phù hợp với cơ thể mình. Trạng thái đó gọi là sự diễn biến (anabolisme). Cơ thể muốn bảo tồn cần phải có năng lượng và muốn làm công việc thay thế các tế bào già chết cũng phải cần có năng lượng. Muốn có số năng lượng cần thiết trên, cơ thể phải phá hoại một số sinh chất bằng cách ôxy hoá chúng. Những sinh chất đồng hoá bị cưa xẻ thành những phần tử nhỏ hơn và cuối cùng thành C02 và H20. Trạng thái dưỡng dụng này gọi là thoái biến (catabolisme).


    Các phản ứng trên được xúc tác nhờ các điều tố (enzyme) trong bộ tiêu hoá và trong toàn cơ thể chúng ta.


    Nhìn thấy sự biến hoá trên, ta hiểu được bí quyết vì đâu ăn uống bậy bạ thì đau ốm, mau già, sắc đẹp chóng tàn phai và ăn uống theo thuật trường sinh của giáo sư OHSAWA lại chữa lành được tật bệnh, làm cho trẻ trung và sống lâu.


    Âm Dương là cội gốc của cây sinh mạng, khí huyết ví như cành lá, mà như ai ai cũng thấy rằng thức ăn làm ra khí huyết, vậy biết lựa chọn thức ăn đúng quân bình Âm Dương cho cơ thể tức là biết cải tạo phẩm chất của khí huyết mình tức là biết vun tưới gốc rễ cho Âm Dương sung túc và quân bình thì cành lá tự nhiên tốt đẹp xinh tươi vậy.


    Phê bình phép ăn uống theo nguyên lý Âm - Dương của giáo sư OHSAWA , bác sĩ Parodi đã viết: “Chính nhờ Giáo sư OHSAWA nên tôi nắm được những cương yếu mà tôi tin rằng xác thật nhất về bệnh tật, sức khoẻ, dinh dưỡng và tôi vẫn mãi nhớ ơn ông về những cương yếu ấy”.


    Tôi không bao giờ nghe một trong những buổi nói chuyện của ông mà không rút ra được vài nguyên tắc hoặc giáo lý đối với tôi có vẻ đặc sắc.


    Những chiêm nghiệm trên bản thân và nơi các người bệnh đã thuyết phục tôi về sự lợi ích lớn lao của phép tiết thực trường sinh và những nguyên lý xây đắp nền tảng cho phép tiết thực trường sinh ấy”.


    1. TÓM LƯỢC CÁCH ĂN THEO NGUYÊN LÝ ÂM DƯƠNG CỦA GIÁO SƯ OHSAWA


    Đại để thức ăn gồm từ 70% đến 90% cốc loại lứt và từ 30% đến 10% rau củ.


    Cốc loại


    Gạo, nếp, bo bo, kê, hắc mạch, dùng thứ nào cũng được nhưng gạo lứt là thực phẩm quí hơn cả vì tỷ lệ K/Na của nó là 4/5 gần như tuyệt hảo đối với con người. Nấu cơm gạo lứt thì phải đổ nhiều nước hơn khi ta nấu cơm gạo máy; lúc cơm cạn cũng để trên bếp than lâu hơn cho cơm đủ chín vì gạo lứt cứng hơn nên lâu chín hơn. Khi cơm sôi, đổ thêm 1 muỗng cà phê muối biển sống để khi nhai nước bọt ra nhiều hơn. Không nhai cơm được có thể nấu cháo mà ăn cũng rất tốt. Gạo đỏ nhiều dương tính hơn gạo trắng.


    Rau đậu


    1. Khô: mỗi ngày có thể ăn thêm một nắm đậu đỏ, đậu đen hay hạt sen (ăn cả vỏ cứng) nấu chín. Có thể nấu chung với cơm.


    Không nên ăn bất cứ một thứ đậu nào khác.


    2. Các thứ rau củ khác: những thứ nên dùng là cà rốt, củ cải, củ sen, bí đỏ, hành, tỏi tây, hoa lơ, lá bồ công anh, rau cúc, rau diếp mỡ, rau diếp quắn, rau cải soong, rau khoai lang, mướp đắng.


    Tuyệt đối kiêng dùng: cà chua, cà quả, cà dái dê, khoai tây, măng tre, giá, dưa chuột.


    Không nên dùng: Đậu đũa, đậu ván, măng tây mướp ngọt, ac-ti-sô, dưa gang, củ đậu, giá, nấm, củ cải đường, ớt trái, tiêu...


    3. Các thức ăn huyết nhục: Cá, thịt, tôm, cua, mực, sò, hến, v.v... chỉ nên ăn ít, còn trong lúc chữa bệnh thì không nên ăn.


    4. Sữa và các phó sản: bơ, tô mát, sữa chua, có thể dùng chút ít khi lành; sữa dê nhiều Dương tính là tốt hơn cả. Còn khi đau thì không nên dùng.


    5. Trái cây: Lành mạnh thì có thể ăn chút ít những loại trái cây như pomme, táo, dâu tây, trái trứng gà, lựu, na. Đang có bệnh thì không được ăn.


    6. Đường: Lành mạnh thì thỉnh thoảng ăn chút đường đen chế tạo theo phương pháp cổ truyền như đường đen ở Quảng Ngãi.


    7. Gia vị: các loại tiêu, ớt, dấm, gừng, cà ri, quế, bột ngọt (mì chính), tàu vị yếu đều không nên dùng.


    Nên dùng nước tương lâu năm, tương đặc, chao kho, chút ít tỏi, ngò. Gia vị chính có thể nói rằng đó là muối biển.


    8. Dầu: Không được dùng bơ cây, margarin. Nên dùng dầu mè (vừng), dầu lạc nguyên chất. Không được lọc bằng các chất hoá học. Đừng ăn dầu sống chưa khử.


    Thức uống


    Uống ít chừng nào tốt chừng ấy, uống nóng và không bỏ đường. Không bao giờ nên vừa ăn vừa uống, tránh đừng uống các loại nước trái cây, rượu nho, rượu đế, nước đá lạnh...


    Nên uống nước chè già (chè bancha), nước lá vối, nước gạo rang, nước đậu đỏ hoặc đậu đen rang, nước các thứ lá diếp quắn, lá sen, lá cúc, lá bồ công anh, lá ngải cứu phơi khô.


    Ta nên uống ít để mỗi ngày 24 giờ chỉ đi tiểu độ 2 hoặc 3 lần. Nếu nhai kỹ trong lúc ăn thì tự nhiên ta thấy ít khát nước trong ngày nhờ số lượng nước bọt đã chứa một số nước khá nhiều rồi, uống vừa phải thì không bao giờ thân thể và tay chân rịn mồ hôi.


    Trong 5-7 hôm đầu người ta thấy khó chịu vì uống ít nước nhưng nên cố nhẫn nại dần dần quen đi và người ta không còn thấy thèm nước nữa. Nhờ uống ít và ăn đủ lượng muối, sức khoẻ trở nên dẻo dai và người ta không bao giờ bị trúng nắng lúc làm ngoài trời.


    2. NHỮNG PHẢN ỨNG CÓ THỂ XẢY RA LÚC MỚI BẮT ĐẦU ÁP DỤNG PHƯƠNG PHÁP OHSAWA


    Trong lúc mới đầu áp dụng phương pháp OHSAWA thỉnh thoảng cũng có người gặp những phản ứng của cơ thể. Đa số những người bị phản ứng mạnh trong lúc ăn uống theo nguyên lý Âm Dương đều là những người thường ngày cơ thể bị đầu độc do các thứ kích thích như: rượu, cà phê, thuốc lá, thuốc phiện, cocaine, các chất hoá học hoặc các gia vị và nhiều đường, thịt mỡ, v.v... Vì sự thiếu thốn đột ngột các chất kích thích hàng ngày, người ăn uống theo phương pháp OHSAWA cũng bị những biến chứng gần giống như lúc người ta mới nhịn ăn. Phản ứng những ngày đầu càng mạnh thì kết quả tốt đẹp càng sớm thu hoạch, bệnh càng chóng lành. Cứ kiên nhẫn tiếp tục ăn uống rồi các phản ứng giảm dần cho đến khi biến mất hẳn cùng với bệnh tật của mình.


    Nếu đã nhịn ăn để lập lại quân bình Âm Dương cho cơ thể rồi sau đó ăn uống theo nguyên lý Âm Dương thì tuyệt đối không bao giờ xảy ra các phản ứng trong lúc ăn uống như những trường hợp nói trên.


    3. BẢY CÁCH ĂN UỐNG THEO TỶ LỆ QUÂN BÌNH ÂM/DƯƠNG = 5/1 CỦA PHƯƠNG PHÁP OHSAWA


    Giáo sư OHSAWA đã thành lập phép ăn uống trường sinh của ông trên nền tảng dịch lý Âm Dương trên khoa sinh vật học, sinh lý học, sinh hoá học. Ông đã nghiên cứu phần tinh tuý của Y học Trung Hoa, đối chiếu với Y học Nhật Bản, Ấn Độ và Tây y, khảo cứu đến phép dinh dưỡng của các dân tộc ở khắp Âu, Á, Mỹ, Phi, rút kinh nghiệm trong hơn 40 năm chữa bệnh khắp thế giới để lập ra 7 cách ăn uống có thể đem lại sức khoẻ và hạnh phúc cho đời sống của con người nếu người ta biết cách sử dụng thức ăn cho đúng với luật Âm Dương của nền triết lý Đông phương. Đó là một nền triết lý về vũ trụ định luật học, sinh vật học và sinh lý học. Nhưng dù không rành về lý thuyết, bạn cũng có thể chọn 1 trong 7 cách ăn uống sau đây và theo đúng lời chỉ dẫn về thuật trường sinh để đem lại sức khoẻ và hạnh phúc cho mình.


    Cách ăn so Cốc loại


    • Rau cỏ xào khô và mặn


    • Canh thịt


    cá Rau


    sống


    trái


    cây trước


    7 100% ít chừng nào tốt chừng nấy


    6 90% 10%


    5 80% 20%


    4 70% 20% 10%


    3 60% 30% 10%


    2 50% 30% 10% 10%


    1 40% 30% 10% 15% 50%


    Từ cách ăn số 4 đến cách ăn số 7 là cách ăn của người ăn cốc loại (céréalien).


    Nếu như bạn thay thế thịt cá bằng rau trái (số 2 đến số 1) bạn sẽ thành người ăn thảo mộc (végétarien).