1. Click vào đây để xem chi tiết
  2. Click vào đây để xem chi tiết

08. Phần 08 -hangoc(done)

15/8/15
08. Phần 08 -hangoc(done)
  • :rose:Phần trong dấu ngoặc [] là phần chú thích của team đánh máy, khi soát các bạn kiểm tra các từ đó đã đúng hay chưa rồi xóa đi phần chú thích đó nhé.:rose:



    chúng mình đi tầu có xa lắm mới ngồi với các ông “Lý Toét” mồ-hôi dầu, ngồi chung toa với lợn gà, chứ còn gần thì tội gì ngồi cho mất nếp quần, cho khổ cái lỗ mũi.

    Tầu chưa chạy, tôi đang hút thuốc là và thổi sáo vặt cho qua thì-giờ thì bỗng một cô con gái vội-vàng bước lên “toa” tôi đứng, tay xách một cái bồ con. Cố-nhiên là đối với một người phái đẹp, tôi phải tỏ ra mình là một trang thiếu-niên lanh-lẹn hay sẵn lòng giúp-đỡ người. Tôi đỡ lấy cái bồ ở tay cô ta và bằng một giọng rất ngọt-ngào:

    — Cô để tôi đỡ tay kẻo nặng...

    Cô nhìn tôi bằng đôi mắt cám ơn, hai má đỏ bừng. Cô không phải là một thiếu-nữ Hà-thành mạnh dạn. Tôi đoán thầm như thế, cách phục-sức của cô giản-dị, tầm-thường cố ý như kiểu mấy cô con gái các tỉnh nhỏ, nhưng mặt cô cũng dễ coi. Tôi đang còn quan-sát dở thì một cái giọng the-thé đằng sau làm cho tôi giật mình quay lại. Một bà béo, mặt dữ-tợn, thuộc về loài “đàn-bà sư-tử” ta thường thấy vẽ ở một vài tờ báo khôi-hài, nhìn tôi ra vẻ không bằng lòng rồi lườm người con gái:

    — Cái bồ bằng từng ấy nặng lắm hay sao mà phải nhờ “người ta” xách hộ?

    Mặt cô con gái lại càng đỏ hơn lên, cô vội bước vào trong “toa” ngồi nép cạnh một người đàn-bà nhà-quê, tôi trông cô ta mà thương-hại. Lúc này tôi đã có thể đoán chắc được rằng: bà béo kia là mẹ cô này, một bà mẹ cẩn-thận, đa-nghi, ở với chồng thì chồng phải là hạng “quặp râu” không bao giờ được đi hát, mà hễ đi đâu với con gái thì liệu hồn những anh lởn-vởn bên cạnh con gái bà, nhất là những anh “công-tử Hà-thành” ma quỉ hơn lũ yêu-tinh mẹ-mìn, hay quyến-dũ con gái thơ dại-dột.

    Biết được chỗ yếu của bà, tôi lập tâm sẽ chờ dịp trêu con gái bà cho bà giận thêm, cho bõ cái tên mình hứng việc mà bị một câu mắng ngọt. Để cho qua cái thì-giờ buồn-tẻ phải đứng từ Hà-nội đến tỉnh nhà. Cho nên tôi chỉ chăm-chú chờ cho người đàn-bà nhà-quê ngồi cạnh cô con gái xuống một ga nào là tôi nộp ngay “đờ-măng” xin điền vào chỗ khuyết ấy. Các ông Phán già làm mãi cũng phải có lúc “về hưu” để nhường chỗ cho tụi trẻ, thì bà nhà-quê kia có ngồi dai lắm cũng chỉ được bốn ga nữa là cùng. Quả thế! Phủ-lý! — “Ấy chết! tôi xuống đây” — Bà nhà-quê hấp-tấp, lồng-lộn, cắp thúng xuống ga. Tôi, như một con hổ đã lâu chờ cái mồi ngon, chỉ hai bước, tôi nhẩy bổ đến bên người con gái, và nhìn bà béo bằng đôi mắt của người thắng trận. Cánh trai-trẻ chúng mình thường quỉ-quyệt như thế, thường mưu-mẹo, tìm-tòi trăm nghìn cách để cợt-ghẹo hạng ngớ-ngẩn hay đa-nghi như bà béo này, để cười chơi chứ chẳng có ác-tâm gì.

    Bà béo biết là mình có chuyện với một thằng trời đánh, biết mình đã gặp tay đối-thủ lợi-hại, cũng nhìn tôi bằng đôi mắt căm-hờn, rồi thay đổi chiến-công: bà bắt con gái ngồi sang chỗ bà, rồi bà sấn đến ngồi sát bên người tôi như khiêu-khích, như muốn lấy sức nặng của thịt bà mà đè cho bẹp tan quân địch.

    Ý-Á bắt đầu xung đột! Lúc này tôi có thể nói thế được, nếu tôi ví bà béo với một ông tướng Ý họ “Mút” lực-lưỡng oai-phong. Còn tôi cố-nhiên là tên lính gầy-gò, thấp bé của dân Á. Trong khi như ông tướng ngồi nghĩ đến chiến-lược trên mặt trận, tôi đem thứ thuốc khen-khét — chúng mình vẫn gọi là thuốc ”Thuyền tình bể-ái” vì trên hộp thuốc có vẽ cái thuyền buồm — ra hút, hút là “hun khói” thì cũng thế. Những điếu thuốc của tôi đã có hiệu-quả không ngờ, thực là những làn khói làm chảy nước mắt, làm ngạt thở như thứ bom hơi hóa học. Hút thuốc bên cạnh một người đàn-bà không chịu được khói thuốc là một sự không lịch-thiệp, tôi vẫn biết từ lâu, nhưng có hề gì, miễn là bà béo của tôi khó chịu là tôi hả dạ. Hết điếu nọ đến điếu kia, tôi làm cho bà cựa lên, nghiêng đầu, vẹo cổ, nguýt tôi đến năm sáu cái luôn mà tôi không để ý. Bà đâm gắt-gỏng với cô con gái vô tội của bà, sau cùng bà gắt hẳn vào mặt tôi:

    — Gớm ông hút gì mà khói um lên như cháy nhà thế! Xin mời ông ngồi ra đằng kia còn rộng chỗ, chúng tôi không chịu được khói thuốc của ông nữa rồi!

    Tôi vứt ngay điếu thuốc còn chát dở ở tay đi, nhoẻn miệng cười, vờ xin lỗi bà, nhưng bà có cần gì tôi xin lỗi, bà chỉ muốn tôi bước ngay đi chỗ khác, mà nào tôi đã tha đâu. Hình như những hành-khách cùng “toa” ngồi trước mặt và cạnh tôi cũng đã để ý đến những thủ-đoạn phi-thường của tôi rồi. Tôi thấy họ rúc-rích với nhau mà tôi sướng lạ. Hình như họ cũng đồng lòng với tôi để trêu cho bà béo tức-tối thêm lên để họ cười chơi cho đỡ buồn. Những tiếng cười của họ là lời khuyên tôi nghĩ thêm mưu-kế vậy.

    Trời hôm ấy rét như cắt ruột, thỉnh-thoảng gió ở ngoài lùa vào chỗ tôi ngồi thấy “mát” rợn người. Thế mà tôi vừa hút thuốc xong lại làm ra vẻ nóng-nực trong người luôn mồm kêu:

    — Chà hôm nay nực lạ!

    Rồi, bất thình-lình, tôi kéo tấm cửa gỗ ra thực mạnh để cho có gió vào toa. Cái cửa ấy ác thay! Lại ở chính trên đầu bà béo. Bà rùng mình, nhắm mắt, gỡ những sợi tóc bay bám chặt vào mặt bà mà hét:

    — Trời ơi! “Cái nhà ông” này mới gớm chứ! Trời rét thế này mà ông mở cửa ra hóng gió. Ông đóng ngay lại cho tôi!

    Tuy lúc đó, tôi muốn phá ra cười mà phải cố nhịn, lại còn làm ra bộ chẳng bằng lòng, lẩm-bẩm:

    — Trời này mà bà kêu rét!

    Ở hàng ghế trên kia, tôi lại nghe có tiếng cười. Trông cái mặt bà ta nhăn-nhó lúc bấy giờ ai mà nhịn cười cho được?

    Tôi biết cái tức của bà béo lúc này đã đến cực-điểm, giá bà có ăn thịt được tôi, bà cũng chẳng tha rồi. Cái người trêu bà hôm ấy, nếu chẳng phải tôi, một anh diện quần-áo tây, sáng-sủa, mà là một anh chàng nào có vẻ tầm-thường, ăn mặc xuềnh-xoàng thì có lẽ đã được bà cho ăn không biết bao nhiêu của chẳng ngon. Biết thế nên ngồi trầm-ngâm một lát, tôi bèn nhất-định đứng dậy đi sang “toa” khác cho đỡ gai mắt bà, vì tôi đã hoàn-toàn thắng trận rồi kia mà! Còn ngồi làm gì đấy nữa?

    Ác-nghiệt thay! vừa lúc tôi đứng dậy thì tàu từ-từ đỗ trước một ga con, rồi bỗng-nhiên dừng phắt lại. Mấy “toa” bắt chước nhau rùng mình một cái mạnh. Tôi đứng không vững nữa, sắp bước đi thì ngã chúi xuống, tôi vội-vàng giơ tay túm chặt lấy những cái đùi những mỡ là mỡ của bà béo, phủ bằng một lần lĩnh-tía cũng trơn như mỡ.

    Tôi hốt-hoảng, hết hồn, mà không nhịn được cười, vội lẩn sang “toa” khác thật nhanh, để lại sau lưng những dịp cười sung-sướng của tụi hành-khách tinh-quái hơn tôi. Tiếc rằng lúc đó tôi không được trông mặt bà béo tru lăn tréo lộn, gầm-rít lên đúng như một con sư-tử điên-cuồng, bà nguyền-rủa tôi bằng những câu:

    — Con người đâu mà thô-tục!

    — Đi đâu mà vội-vội vàng-vàng như quân ăn cướp!

    — Sao mà nó vô-ý, vô-tứ!

    Lạy Trời lạy Phật, cái “xen” cuối cùng này tôi không chủ bụng làm, mà lỗi là lỗi ở những “toa” “rùng mình” cho nên nỗi.

    Anh Thân! tấn hài kịch đó mới hạ-màn để sửa-soạn cái cảnh thứ hai. Cảnh kết này mới đặc-sắc, mới ly-kỳ, mới lý-thú chứ! Để tôi kể nốt cho anh cười một thể:

    — Về đến nhà, tôi đem hết tài ngôn-luận như các ngài nghị hôm viện họp hội-đồng, chỉ còn thiếu đem hiến tim và phổi để phản-kháng cái vấn-đề “lấy vợ” cho các cụ “via” nghe, mà các cụ nhất-định không nghe. Tôi viện, hết lẽ đến điều, tôi bảo tôi đang tuổi trẻ, đang độ học-hành. “Thanh-niên là hi-vọng của quốc-gia”. Phí công vô-ích! Thanh-niên là thanh-niên mà đi xem mặt vợ là đi xem mặt vợ! Tôi phải đi không có thì tôi là một thằng bất hiếu! Anh còn lạ gì tính tôi tuy bướng-bỉnh, mà vẫn phải nghe lời các cụ, phải chiều ý các cụ ở nhà luôn, tôi không muốn làm phiền lòng cha mẹ. Ở Hà-nội với các anh thì tôi là một thằng chơi-bời nghịch-ngợm đủ trò. Đêm nào sớm nhất cũng hai ba giờ sáng, chuột cống chạy ra đầy hè thành-phố mới ở chỗ chơi về, Hà-nội có bao nhiêu tiệm-hút, bao nhiêu gái giang-hồ, bao nhiêu tiệm nhảy, bao “ca-va-li-e”, bao nhiêu nhà hát, bao nhiêu ngõ hẻm hang cùng chúng ta thuộc lầu hơn bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào. Thế mà trái lại, về cái tỉnh nhà nhỏ bằng bàn tay, cái tỉnh ba phần tư là những người như bà béo, tò-mò ngồi rỗi chuyện người, chê-bai, nói xấu, ghen-ghét, bép-xép, đa-nghi... thì tôi có tiếng là một thằng đứng-đắn “ngây-thơ” như con nít. Tôi đủ tư-cách, đúng lệ-luật để đi hỏi một cô vợ trẻ có cái hồi-môn kha-khá, một cô vợ con nhà cũng đứng-đắn, ngây-thơ thuộc về hạng “cổ-điển”, “cờ-lát-sích” như mình thường gọi. Cho nên một ngày tốt đẹp kia, bà cụ nhà tôi và bà mối là một bà bạn thân của nhà, bắt tôi ăn-mặc chỉnh-tề, để “đi xem mặt vợ”.

    “Thì cứ đi xem ra sao, đã lấy đâu mà sợ?”. Tôi nghĩ bụng thế, rồi theo hai cụ ra đi. Cứ như hai cụ thì-thầm với nhau thì ra họ đưa tôi đến xem mặt con gái bà Hàn Phệ. Chúng tôi ngồi đợi chủ-nhân trong một gian phòng rộng-rãi, bày-biện ra lối nhà giàu: câu-đối vàng, hoành-phi vàng, tủ chè, sập gụ. Cụ Hàn ông ra tiếp chúng tôi là một người gầy ốm — nhưng có vẻ khinh người, khệnh-khạng như những ông quan an-nam, ông thuộc về hạng người mà chúng mình thường mỗi khi gặp hay bĩu môi nói: “một anh trưởng-giả”.

    — Bà Hàn đâu, ra có khách!

    Ông Hàn dõng-dạc truyền vào nhà trong. Một tiếng dạ the-thé, một cái cửa mở, một cái mặt thò ra, chết tôi rồi! Anh Thân! Cái bà ấy đấy. Cái bà béo tôi đã gặp và đã “làm trò” với bà ấy trên “toa” xe lửa.

    Trời đất ơi! nếu tôi được biết trước là họ đưa tôi đến xem mặt con gái bà! Con gái bà, tôi đã xem mặt từ cái hôm tôi đỡ cái bồ cho cô ta trên xe lửa, nào phải ai xa lạ? Thôi thì cũng đành liều chứ trốn lẩn đi đâu? Bà béo à quên bà Hàn Phệ đon-đả, tươi-cười ra tiếp bà mối và bà cụ nhà tôi. Nhưng lúc bà đã nhìn rõ mặt tôi thì bà đã đâm sầm nét mặt lại. Bà nhớ ra rồi, bà lại gặp cái thằng “trời đánh” nó ám-ảnh bà hôm nọ suốt một buổi trên xe. Tôi muốn chui xuống đất để tránh những cái lườm kín-đáo của bà tặng tôi, và nhất là khỏi phải nghe những câu khen-ngợi, ca-tụng của bà mối về “đức-tính” nhu-mì, về hạnh-kiểm nết-na, đứng-đắn của tôi. Cứ mỗi một câu giới-thiệu của bà mối đại-khái như:

    — Cậu ấy học-hành chăm-chỉ lắm! hiền lành như con gái.

    Thì bà Hàn lại thêm một câu mát-mẻ:

    — Quý-hóa quá! Thực là phúc-đức cho những cô nào được làm vợ cậu.

    Người trong cuộc ngồi bẹp gí, thu hình một xó không dám ngửng đầu lên nữa. Những nghe những câu bà béo “khen” mình, những nghe tiếng cười “the-thé” của bà mà “tan-nát” dạ.

    Rồi bà gọi con gái yêu của bà:

    — Con Hải đâu? ra pha nước!

    Tôi đã hiểu những cái ý-định của bà, bà muốn cho con gái bà xem lại cái mặt thằng chực đi hỏi con bà, thằng rể tương-lai của bà, cái thằng lấc-cấc, tướng ăn cướp, thô-tục mà mẹ con bà đã có dịp thừa-tiếp qua rồi!

    Chẳng nói thì anh cũng thừa hiểu rằng buổi xem mặt ấy chẳng có kết-quả hay. Nhưng về đến nhà, tôi ôn lại những cảnh đã qua, tôi cười một mình mà cười gần chết! Bà Hàn nhắn người bắn tin rằng:

    — Cháu còn bé dại lắm, vụng-về lắm! chưa nghĩ đến chuyện chồng con, nên chưa dám nhận lời.

    Thì tôi đã biết ngay từ lúc tôi trông thấy mặt bà rồi, tôi biết ngay là các vàng bà cũng không gả con gái cho cái “thằng hôm ấy”.

    — Thế thì tôi thoát nạn vợ con! Được lúc nào hay lúc ấy phải không anh? Thế là tôi vẫn còn chân trong hội của các anh. Tôi dừng bút và hô lớn:

    — “Đông-dương thanh-niên không vợ hội” vạn tuế!

    Bạn anh: VĂN-LẾU-

    =====:rose: