10. Phần 10 -@lotus (done)

1/10/15
10. Phần 10 -@lotus (done)
  • gạt đi mà lấy cớ rằng mẹ nàng nghiêm-khắc lắm, mà dân làng thì hay để ý tò-mò. Không bao giờ tôi được thấy Thi lúc ban ngày, nàng không hề tới đồn-điền lúc ban ngày, mà vì muốn giữ tiếng cho một người con gái nhà-quê, tôi đành chờ lúc đêm khuya, đưa nàng một vài quãng đường như những đêm hôm trước. Anh Quảng hình như đã đoán biết những cuộc gặp-gỡ của tôi và Thi, chỉ nhìn tôi mà cười một cách tinh-ranh, chế-nhạo. Một hôm, anh nháy mắt, hỏi tôi:

    “– Thế nào? ăn giọng chứ? cô Thi của tôi tuyệt chứ?

    “Tôi làm bộ như không để ý, nói lảng sang chuyện khác, nhưng hôm đó, lúc tôi đi ngủ, tôi nghĩ lại mới buồn cười cho tôi. Tôi biết Thi đã lâu mà giá có ai hỏi mặt mũi Thi ra thế nào tôi cũng chịu. Những cuộc gặp-gỡ thầm-vụng trong đêm tối chỉ cho tôi biết rằng nàng nói chuyện thật-thà, có duyên, thân hình mảnh-dẻ lúc nào cũng có một vuông khăn mỏ quạ tối om che đầu và hai bên má. Tôi còn biết, nàng ở một nóc nhà tranh sạch-sẽ trong cái xóm mà tôi đã tới nhiều lần. Nhưng dung-nhan người thiếu-nữ ấy ra sao? Tôi đã đến gần nàng đâu mà biết được. Ban ngày thì nàng bảo ở nhà nhiều việc, chỉ đến làm giúp trong đồn-điền anh Quảng về đêm. Mấy lần tôi hẹn với Thi để được gặp nàng ở một thửa ruộng hay ở một góc đồi nào để nói chuyện một buổi sáng mai hay một buổi chiều, mà nàng hết lời từ-chối. Tôi cho là nàng sợ những cuộc hẹn hò dâu bộc, làm tai tiếng, ô-danh.

    “Cứ lần-lữa như thế cho đến một ngày kia - mà ngày ấy suốt đời tôi còn ghi-nhớ, quên làm sao cái kết-quả của cuộc tình thảm-thiết ly-kỳ ấy được? - Một ngày kia, tôi ngỏ ỷ muốn biết mặt Thi một buổi cuối cùng nữa, một buổi ban ngày để từ-giã nàng, vì tôi sắp phải trở lại Hà-thành. Tôi hết lời năn-nỉ nàng cho tôi được gặp mặt để sau này lúc đã xa nàng, tôi còn giữ được chút hình-ảnh dịu-dàng của người thôn-nữ ngây-thơ ấy. Những lời cầu-khẩn của tôi đã có hiệu quả: tối hôm đó, trước khi chia tay, trở về xóm cũ. Thi có vẻ cảm-động, bùi-ngùi, quyến-luyến tôi hơn hết cả mọi hôm. Nàng lại bằng lòng sáng mai đi đến chỗ tôi đã hẹn.

    “Sáng hôm sau, tôi dậy thực sớm, lẻn ra đi đến Gò Dâu, một chỗ cây cối um-tùm ít người qua lại. Chính chỗ ấy là chỗ tôi đã hẹn Thi sẽ họp mặt để chia tay. Tôi lững-thững bước lên gò, còn mải ngắm cảnh bình-minh mà không ngờ rằng Thi đã ngồi đợi tôi trên thảm cỏ, dưới một gốc cây to lớn. Thi ngồi quay lưng về phía tôi đi đến, nên lúc nghe tiếng chân tôi giẫm trên những lá khô sột-sạt thì nàng quay đầu lại: Trời đất ơi! trên đời dễ thường tôi chưa trông thấy một cái mặt nào ghê tởm hơn thế nữa! Mặt Thi rỗ chằng, rỗ chịt, một cái mặt đàn-bà mà nát bét, có từng miếng sẹo nhỏ, trắng, thâm. Dễ thường bàn tay thợ Tạo cố tình thâm-thiểm muốn hủy-hoại cho bõ ghét cái chỗ đáng lẽ phải đẹp nhất ở thân-thể người đàn-bà, cái chỗ mà người đời thường đem những tiếng lịch-sử, văn-vẻ, nên thơ nhất để đặt tên. Napoléon có nói: “Cái cảnh đẹp nhất của tạo-hóa là bộ mặt của một người đàn-bà diễm-lệ”; còn nhà văn-sĩ A. France thì hình như đã viết: “Tôi tưởng cái tội ác lớn nhất của người đàn-bà là có một cái dung-mạo xấu-xa”. Ai cũng cho rằng đã gọi là đàn-bà thì phải đẹp, nếu không thì cũng phải dễ trông hay trông được. Đằng này Hóa-công đã chẳng ban cho những nét yêu-kiều lại còn làm cho hư xấu, thật là uổng phí cả một đời người, thật đáng ái-ngại ngậm-ngùi vô kể.

    “Thi lúc đó như một tội-nhân sắp phải đem ra chốn pháp-trường để trả nợ đời, như đã biết trước cái số-phận của mình, lạnh-lùng nhìn tôi, từ-từ bỏ nốt vuông khăn mỏ quạ mà bấy lâu nay nàng vẫn dùng để che bớt cái xấu-xa của bộ mặt nàng, rồi hai giọt lệ bắt đầu trào ra khóe mắt. Nàng úp mặt vào tay, thổn-thức. Ôi! cái nhìn tuyệt-vọng, buồn-rầu của Thi như đi thẳng vào tim tôi, như oán-trách, làm cho tôi hối-hận lạ thường. Tôi lúc bấy giờ thấy lạnh cả một tấm lòng, tôi như đứa trẻ con vừa vô-tình phạm phải một cái tội to lớn quá sức tôi không có cách gì đền chuộc được. Tôi vừa cảm thấu hết nỗi đắng cay, đau-đớn của một sự hi-sinh cao-thượng nhất đời. Tôi nghẹn-ngào cầm lấy tay nàng, không biết lúc ấy tôi đã nói với nàng những câu an-ủi dịu-dàng gì để cho nàng bớt khổ, nhưng tôi chỉ còn nhớ: nàng ngẩng đầu nhìn tôi, mắt đầy nước mắt. Nàng có vẻ không tin những lời thành-thực của tôi lúc ấy; hình như Thi thầm trách:

    “– Đó anh đã biết sự tò-mò của anh kết-cục thế nào chưa?... Vì chiều anh mà tôi đau-đớn... Từ nay anh chẳng bao giờ còn yêu tôi nữa... Yêu một người trong mộng chẳng hơn ư? Anh muốn rõ sự thực làm gì cho thêm chua-chát... Mai đây anh trở về Hà-nội, tôi đã để lại trong đời anh một cái kỷ-niệm chẳng đẹp, chẳng vui...”

    Nói đến đây anh Ý ngồi im, uống một chén trà. Chúng tôi cũng ngồi im-lặng, mỗi người theo một ý-nghĩ riêng. Gió thoảng qua mấy chùm hoa tím trước giàn lung-lay trong ánh trăng trong; bụi liễu ngả-nghiêng với món tóc xanh lướt-thướt... Đêm khuya sóng hồ vỗ đập róc-rách vào bờ, vạn-vật như đã nhiễm cái buồn lây của người mà thì-thầm to nhỏ cùng nhau những cảm-giác tiếc, thương, oán, hận.

    Một lát, thấy bọn chúng tôi không nói một lời nào, anh Ý lại lên tiếng tiếp:

    – Thế rồi, Thi đứng dậy, không thèm nhìn tôi nữa, cúi đầu đi thẳng, đi rất nhanh. Tôi sửng-sốt, bàng-hoàng, đứng im như một pho tượng gỗ, nhìn nàng đi mãi, cúi đầu đi mãi về cái xóm xa lơ, xa lắc mà mọi hôm tôi vẫn đưa nàng về, cái xóm tiêu- điều vắng-vẻ mà ở đó không có một cuộc ái-ân, một cuộc tình duyên tốt đẹp nào đợi chờ nàng từ nay cho đến bạc đầu...

    “Rồi bước một, tôi đi về đồn-điền, buồn vô hạn. Cũng như mọi lần, anh Quảng chạy đón tôi ở cổng lớn, vừa cười vừa nói:

    “– Đi đâu về mà buồn như chết thế kia? Bí-mật lắm. Cô Thi vẫn mạnh khỏe chứ?

    “Bấy giờ tôi mới hiểu những giọng chế-giễu của bạn ngày xưa, tôi mới vỡ nghĩa cái câu mà anh Quảng thường nháy mắt, hỏi tôi:

    “– Cô Thi “tuyệt” chứ?

    “Lần này thì tôi không nhịn được nữa, tôi lườm anh Quảng, nghiêm nét mặt cự ngay:

    “– Đó là một người con gái đáng thương, một người khốn-nạn suốt đời đau-khổ, anh chẳng nên cười, anh không có quyền chế-nhạo!

    “Từ đó, không bao giờ tôi gặp Thi nữa, cả đến cái bóng của nàng trong đêm tối, cả cái giọng trong-trẻo của nàng thường kể chuyện lúc đêm khuya tôi cũng không được nghe nữa... rồi tôi buồn-rầu, hối hận mà trở lại Hà-thành.”

    Anh Vân từ tối vẫn để ý đến cô hàng xóm, lúc này hỏi trêu anh Ý một câu:

    – Anh trở về liền gặp cô Thu-Hương có phải không? Nhưng, cô này thì tôi dám cá với anh là vừa đàn hay vừa có sắc đẹp, tôi quyết thế!

    Anh Ý mỉm cười hỏi lại:

    – Sao anh dám quyết được là người ta đẹp, anh không nghe câu chuyện tôi vừa kể hay sao?

    – Có nghe! nhưng cô Thi của anh khác, cô Thu-Hương khác... Tại sao à? Tại anh đã thuộc lòng bài hát thích nhất của Thu-Hương, tại anh là hàng xóm, được trông thấy cô ta luôn, mà cô ta có đẹp thì anh mới thuộc lòng bài hát ấy.

    Cả bọn chúng tôi cùng cười rũ-rượi vì câu trả lời lý-thú của anh Vân.

    Ngoảnh nhìn ra phía hồ, chúng tôi thấy khách thưởng trăng đã vắng mà chị Hằng vẫn còn lơ-lửng giữa trời không mây vẩn; xen với tiếng ếch, dế nỉ-non dưới chân cỏ, trong bóng tối, chúng tôi lại vừa nghe tiếng đàn ban nãy nổi lên ở mãi ngoài xa.

    =====

    NGƯỜI TRONG MỘNG

    Một tuần nay, Yến cặm-cụi ngồi thêu những bông hoa tím vào chiếc áo màu xanh nước biển, chiếc áo mà Yến đã lao tâm, tổn trí, khó-nhọc hàng tháng mới kiếm được tiền may. Vì cái cảnh một cô giáo dạy tư nhà túng, lại phải nuôi một bà mẹ già ốm đau, tật-bệnh quanh năm, thì làm gì cho dư-dật.

    Thế mà Yến cố dành-dụm, chắt bóp đồng tiền, để may cho được cũng chỉ vì Lương, vì cái anh chàng vẻ mặt ngây-thơ và đẹp trai, học trường Luật, hơn một tháng trời theo đuổi Yến.

    Không hôm nào đi dạy về, là Yến không gặp Lương chờ ở đầu phố, dáng-điệu băn-khoăn, bối-rối. Không buổi chiều nào là Yến không nhận được một phong thư thơm mát, đầy lời âu-yếm, thiết-tha. Ban đầu Yến cũng không để-ý vì một cô gái nhà nghèo còn biết bao nhiêu điều đáng để-ý hơn là nghĩ đến ái-tình.

    Nhưng một buổi sáng mai, hoa bướm xôn-xao bỗng làm cho lòng người con gái đang xuân hồi-hộp. Vũ-trụ như chìm đắm trong bầu không-khí yêu-đương, cả cảnh-vật xinh-tươi như chợt nẩy mối tình, đem khúc Thiên lại mà ca-tụng thần Tình-Ái, và giục-giã người ta yêu thương kẻo phí ngày xuân.

    Yến tưởng-nhớ tới Lương. Yến thương-hại Lương đã vì mình mà phải dãi-dầu, khổ-não. Yến không còn tưởng đến phận mình nữa, Yến không kịp nghĩ đến cái kết-quả của cuộc tình ấy nữa. Yến nhận lời Lương. Một luồng gió mát-mẻ bắt đầu thổi qua trái-tim khô héo của cô gái ngây-thơ xưa nay vẫn sống trong cảnh đời túng-bấn, khó-khăn, sống với những ngày nặng-nề, u-ám, không ước-hẹn và không an-ủi. Một tuần nay, Yến có cái cảm-giác như mình vừa bỏ chốn tối-tăm mà dời đổi sang một thế-giới đầy ánh sáng và đầy hoa-mộng. Vì chiếc đũa mầu nhiệm của tiên-nữ Ái-Tình đã làm cho Yến nhìn đời thấy toàn nhuộm một màu hồng thắm, đáng ham, đáng sống, đáng mê say.

    Khi người ta đang ở trong cảnh âm-thầm, trơ-trọi, sống cái sống không ý-nghĩa, không thanh-sắc mà bỗng-nhiên người ta gặp được người trong mộng, người yêu lý-tưởng thì người cho đời mình đã có mục-đích rồi, cả thân-thế chỉ gồm có một chữ “yêu”. Yến cũng thế, Yến cho là đời mình từ nay đã có một cái đích để mà mong-mỏi, để mà đi tới, để mà quên những quãng đường mệt nhọc mình phải bước hàng ngày.

    Đã một tuần nay, những khi rỗi việc, Yến chịu khó cặm-cụi ngồi thêu cho xong chiếc áo màu nước biển, chiếc áo mà Yến định để đến chủ-nhật sau Yến sẽ mặc đi chơi với Lương, và Yến chắc rằng ngắm mình trong chiếc áo mới ấy, Lương sẽ lấy làm vừa ý lắm.

    Cái buổi sáng chủ-nhật mà hai người cùng hẹn hò nhau đi tìm một chốn nhà quê êm-đềm, thật xa Hà-nội, hay một nơi bờ sông, góc núi, phong-cảnh thanh-u – một phong-cảnh hợp với ái-tình – chẳng bao lâu đã tới, và chiếc áo xanh màu nước biển của Yến cũng đã thêu xong. Cầm chiếc gương soi, Yến mỉm cười với bóng. Chiếc áo mới may quả đã làm tăng sắc đẹp của Yến bội-phần. Yến sung-sướng vui mừng như đứa trẻ mà người ta vừa cho một thứ đồ chơi đắt tiền ao-ước từ lâu. Yến sung-sướng nhất là vì Yến thấy mình xinh-đẹp hơn mọi hôm, đôi má hồng dưới lần phấn mỏng như hồng thắm thêm lên, đôi mắt ngày thường may vá, thức khuya, vẫn kém phần trong, sáng, nay bỗng long-lanh trong suốt, vành môi nhờ có làn son tô-điểm lại càng sắc nét tươi thêm. Thì ra sự trang-điểm rất cần cho người đàn-bà, mãi bây giờ Yến mới trông thấy rõ. Trước kia, lúc chưa biết Lương, Yến không bao giờ săn-sóc đến sắc đẹp của mình, đến nay vì Lương, Yến mới điểm-trang tỉ-mỉ, để ý từ nếp áo vành khăn, vì Lương, Yến mới nhận ra rằng Yến đẹp, Yến cũng đẹp như mọi người bạn gái mà hàng ngày Yến vẫn thèm-thuồng cái đời lộng-lẫy xa-hoa.

    Chợt nghĩ đến lúc gặp nhau ở một chốn cỏ hoa tươi-tốt, Yến rực-rỡ trong chiếc áo mới may, dịu-dàng đi đến gần người yêu - đương giơ tay, âu-yếm đỡ vào lòng và sẽ khen thầm:

    – Hôm nay em đẹp lắm!

    Chợt nghĩ đến cái phút thần-tiên, mộng-ảo ấy, Yến thấy lòng mình cảm-động, bồi-hồi. Hai giọt lệ rưng-rưng ở khóe mắt.

    * * *​

    Đi đã mỏi chân, hai người cầm tay nhau bước lên một cái đồi cây rậm-rạp, có bóng râm mát-mẻ. Dưới chân đồi là đồng ruộng mênh-mang. Xung-quanh đồi, không một bóng người, không một tiếng người; đằng xa, tít tận chân trời, một vài làng xóm phơi những nóc tranh vàng nhạt dưới ánh nắng trưa hè, ẩn hiện trong những bụi tre xanh ngắt. Cỏ giẫm dưới chân êm ái như một tấm thảm nhung xanh có điểm thêu hoa. Gió rì-rào thổi qua các cành cây, kẽ lá, như kể-lể cùng nhau những chuyện xa-xôi, ân-ái. Hai người cùng ngồi sát vào nhau trên nệm cỏ dưới một gốc cây to lớn, không nói một lời. Hai người cùng trẻ, cùng đẹp. Cuộc đời đẹp lạ-lùng. Yến mơ-màng đặt đầu lên vai Lương. Gió nhè-nhẹ thổi làm bay những sợi tóc nhỏ của Yến vào mặt Lương. Hai hơi thở cùng lẫn trong vùng không-khí trong sạch. Hai linh-hồn cùng quấn-quýt, cùng theo đuổi, cùng phiêu-diêu như vừa thoát tục tìm những cõi huyền-bí mung-lung. Hai người cùng say-sưa im lặng. Trong phút êm-đềm ấy, hai người cùng hiểu biết cái đẹp của Hóa-công tô-điểm cõi đời mà không muốn nói ra hay là không dám nói ra. Biết lấy những lời gì để tả nỗi lòng lúc ấy: tiếng hót trong-trẻo của con chim khuyên trong bụi, những cái chấm trắng, đỏ của nụ hoa trên đám lá xanh, rung-rinh trong bóng râm, mùi hoa soan rụng, úa tàn đầy đất. Chẳng thà im lặng, im lặng đó còn hơn là phải nói lại những sáo-ngữ của biết bao nhiêu kẻ khác đã dùng rồi.

    Nhưng nào Yến có giữ-gìn sự im lặng được lâu. Sóng tình nhường như lai-láng, đối cảnh thiên-nhiên, khối óc, con tim đã nhường lay-chuyển bởi một sức mạnh vô hình. Yến cần phải nói, bất cứ chuyện gì cũng được, những lời âu-yếm, ái-ân vô nghĩa lý hay đau-đớn thiết-tha, những chuyện đã qua trong cuộc đời hiu-quạnh hay những chuyện nồng-nàn hi-vọng ở những giờ hiện tại với mai sau.

    Rồi dần-dà Yến kể đến cái đời tư của mình mà từ buổi biết Lương, Yến giấu kín hay nói cho đúng, Yến chưa có dịp nào cùng tình-nhân thổ-lộ.

    Ôi! cái đời không ánh sáng, lạnh nhạt và buồn-tênh vì không tri-kỹ, cái đời thèm muốn ước ham những cảnh mộng cao xa không bao giờ được toại, không bao giờ được nếm, cái đời cặm-cụi, khó nhọc vì sinh kế, thức khuya, dậy sớm mà vẫn thiếu-thốn công nợ bộn-bề, cái đời tiêu-điều làm mòn-mỏi của tuổi xanh, chí-nguyện vì phải sống luôn bên một mẹ già gắt-gỏng vì nhớ tiếc cái thời-kỳ êm-ấm đã qua, rền-rĩ, khó chiều, vì ốm yếu ngày này sang tháng khác.

    Yến nói mãi, Yến kể hết cho Lương nghe những chuyện ngày xưa, lúc ông thân sinh ra Yến hãy còn ở trên đời, Yến sung-sướng như một bà công-chúa vì ông là một vị phú thương, quyền quý, danh-giá một thời, Yến còn nhớ cả những mẩu đời ngây-thơ vui đẹp. Yến còn nhớ cả cái nét mặt lo buồn nhưng bao giờ cũng hiền-từ, hòa-nhã của phụ-thân lúc bán buôn thua lỗ, của tiền hao-hụt, vỡ nợ, bán nhà. Yến còn nhớ cả lúc người cha yêu-quý từ trần vì lo-lắng để bà mẹ yếu một thêm góa bụa, thu-vén tảo-tần nuôi Yến đi học. Hồi Yến lớn lên, lớn giữa một cảnh nhà sa-sút, túng-thiếu, khó-khăn, không hi-vọng ở những ngày sắp tới.

    Nhưng ngày nay Yến đã gặp Lương dẫu bao nhiêu cay-đắng mặn-nồng, Yến cũng vui lòng chịu nhận. Yến đã có Lương, nghĩa là Yến đã có thừa can-đảm để gánh vác cái cuộc đời mà xưa kia Yến đã nhiều phen tưởng chán-nản đến không kham nổi.

    Lương ngồi nghe Yến nói, nói như kẻ trong mê. Lương lạ-lùng, sửng-sốt như vừa nghe một chuyện mà tai chàng không thể nào tin được. Là vì từ ngày biết nhau mãi hôm nay chàng mới được nghe cái thiên thảm-sử của người yêu. Chàng sửng-sốt vì không ngờ Yến người trong mộng của chàng, một cô con gái có nhan-sắc lộng-lẫy mà lại ở trong một cảnh nghèo-túng tầm-thường đến thế.

    Giấc mộng rực-rỡ đã tan như chiếc hoa đèn. Tình yêu ngày trước như mớ lửa nồng đến bây giờ đã tắt. Vì đã rõ biết cái đời thực của Yến, từ nay Lương chẳng còn có thể thương yêu Yến được như xưa, người trong mộng của Lương không phải là Yến mà là một tiểu-thư sang-trọng sống một cái đời đầy-đủ, hay phải hơn thế nữa, một cái đời lộng-lẫy, xa-hoa. Lương thuộc về hạng con trai độc ác vì hay khinh-rẻ, hay xa tránh những cảnh tầm-thường và thường ao-ước những chốn cao-quý hơn sức mình mới
    :rose: