1. Click vào đây để xem chi tiết
  2. Click vào đây để xem chi tiết

11. Phần 11 -@lotus (done)

1/10/15
11. Phần 11 -@lotus (done)
  • thỏa nguyện.

    Chàng yêu Yến chỉ chàng không biết rõ cảnh của Yến, chàng chỉ biết có cái bề ngoài và cái sắc đẹp mà thôi.

    * * *​

    Yến đã hết sức đợi trông, nhưng cái người nàng đợi cái “người trong mộng” của nàng, không bao giờ lại nữa, vì người ấy bây giờ đã tỉnh mộng rồi...

    Những hôm ánh nắng đầy sân, những buổi sáng hè vui-vẻ, Yến thường đem chiếc áo màu nước biển ra phơi, nhưng mỗi lần nhìn thấy chiếc áo mà nàng chỉ mặc có mỗi một hôm sung-sướng nhất đời nàng, thì Yến lại ngậm-ngùi rơi nước mắt. Nhưng nàng vẫn chưa hiểu tại sao mà Lương lại phụ nàng.

    =====

    MAI-CHI

    16 Juin 193...


    Mai-Chi ơi! Tôi lại sắp trở lại với Mai-Chi đây. Không biết từng ấy năm xa cách, Mai-Chi có khác đi chút nào chăng? Còn tôi, mỗi lần nhìn vào gương, tôi thấy “già” đi nhiều lắm.

    Hoa phượng đã nở rồi, dưới ánh hè hoa đỏ rực. Trên những tấm thảm cỏ xanh, hoa phượng đã để rơi những cánh lửa mà một người bạn của tôi thường gọi là những giọt máu “đỏ” khóc ngày “xanh”. Ngoài phố các cô nữ-học-sinh bé nhỏ, tươi cười, đi lại nhộn-nhịp. Các cậu học-trò nghịch-ngợm đã vứt tung những quyển bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào mà các cậu phải mang đến trường suốt một năm ròng, để đi tìm những tổ chim ở nhà-quê, những quả ổi chín, những bông hoa đồng, những con bướm trắng, vàng, những con cào-cào áo xanh, áo tím.

    Tôi cũng muốn vứt cây đàn của tôi vào một xó, tôi cũng muốn nghỉ hè như hồi còn cắp bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào đến trường, tôi đã chán những cái “hộp ban đêm” mà đêm nào tôi cũng phải vác đàn đến để họa với một lũ “thợ đàn” cũng nghèo kiết như tôi, cũng lãnh-đạm với tình như tôi, đêm nào cũng cùng tôi đánh đi đánh lại những khúc ái-ân giéo-giắt để êm du những cuộc tình duyên mỏng-manh của kẻ khác.
    “C’était un musicien qui jouait dans une boite de nuit.
    "Jusqu’aux lueurs de l’aube, il bercait les amours d’autrui...”

    Hẳn Mai-Chi đã được nghe bài hát ấy.

    Tôi đã chán mặt những khách ăn chơi đàng-điếm, những cái mặt hốc-hác, xanh như ma dưới ánh đèn xanh của một bài valse, đỏ như say rượu dưới ánh đèn đỏ của một điệu tango dâm-cuồng, lả-lướt. Tôi đã thương-hại những cô gái nhảy ốm mòn, mỏi-mệt mà vẫn phải gượng vui, gượng tươi trước “con mắt bà chủ”, ôm ghì lấy những chú tây đen tối như đêm, để nhảy, để quay-cuồng, cho khỏi ngã, yếu-đuối như con sên bám chặt một thân cây. Còn gì buồn nản hơn là phải nghe những người đàn-bà trụy-lạc ấy kể-lể những nỗi sướng khổ của đời mình, những điều ước muốn không bao giờ toại của mình, lúc ba, bốn giờ đêm ở tiệm rượu ra về, hộp đàn bên nách, đi trên những hè phố vắng của Hải-phòng, thỉnh-thoảng đụng phải một người lính thủy vừa đổ bộ, say mềm, hát nghêu-ngao, đi vơ-vẩn.

    Những buổi chiều, Mai-Chi ạ, những buổi chiều có gió, mặt đường nhựa đã bớt nóng, bớt bốc hơi, những ống khói của các xưởng máy trong cái thành-phố công-nghệ rộn-ràng ấy đã bớt phun khói, tôi thường đi đến bến tàu, nhìn những chiếc thuyền sám-bản nằm im chết trên một nước đen, hay đi lại một cách lờ-đờ chậm-chạp. Tôi nhìn những chiếc tàu to lớn sắp nhổ neo, tôi nghĩ đến những khoảng trời rộng-rãi mà người ta thở dễ-dàng mà khí trời nhẹ-nhõm đượm những mùi hương hoa lạ. Tôi nghĩ đến đôi mắt dịu-dàng của một kẻ thân yêu, tôi nghĩ đến bàn tay trắng mát của Mai-Chi để lên đầu, áp vào má tôi, hồi tôi mới mười-bốn, mười-lăm tuổi, hồi Mai-Chi mới hai-mươi-nhăm, hai-mươi-sáu tuổi.

    Bây giờ thì chắc Mai-Chi đã khác xưa lắm rồi đấy nhỉ, vì Mai-Chi đã ba-mươi-sáu tuổi rồi. Nhưng nay mai đây, tôi có trở lại tìm Mai-Chi, hẳn tôi vẫn còn được trông thấy vẻ đẹp kín-đáo, âm-thầm của Mai-Chi như trong lần cuối cùng tôi từ-biệt Mai-Chi.

    Còn tôi năm nay tôi hai-mươi-sáu tuổi, hai-mươi-sáu tuổi với một cây đàn với hai bàn tay trắng.


    18 Juin 193...


    Chiều nào cũng thấy những chiếc ô-tô hòm bóng lộn nối đuôi nhau chạy về phía Đồ-sơn. Nắng hè gay-gắt lắm rồi. Hơi nóng nung-nấu người ghê-gớm lắm rồi. Người ta nhớ đến bể xanh, sóng biếc, cát ướt, bóng râm, những cánh buồm trắng ở chân trời... Còn tôi, tôi nhớ đến Mai-Chi, Mai-Chi với ngôi nhà cũ-kỹ của Mai-Chi giữa một cảnh vườn âm-u, lặng-lẽ. Tôi nhớ đến cái phòng bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào của Mai-Chi độ bốn giờ chiều đã tối, vì cửa sổ trông ra vườn bị lá cây leo che gần kín. Tôi lại sắp được ngồi trên cái “đi-văng” có những gối thêu bằng vải Thổ, cầm cuốn bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào trên tay mà chẳng đọc, để tai nghe những tiếng dương-cầm ở phòng bên cạnh, ở phòng Mai-Chi, rời-rạc rơi vào lòng tôi, thấm-thía. Tôi sắp lại được cầm tay Mai-Chi đi trên những con đường giải sỏi trong vườn mát mẻ, hay ngồi dưới một gốc cây to, ngoan-ngoãn như một cậu bé con ngồi cạnh chị, ngước mắt nhìn Mai-Chi, kính-cẩn như nhìn một pho tượng, “uống” hết những lời nói trên đôi môi ướt của Mai-Chi. Nhưng, tại sao mãi bây giờ tôi mới nhớ đến Mai-Chi? Tại sao mãi ngày nay, tôi mới có ý-tưởng tìm đến với Mai-Chi?

    Có lẽ vì Mai-Chi bây giờ đã thành một người góa bụa. Có lẽ vì Mai-Chi đã mất Hoàng-Anh...


    30 Juin 193...


    Kẻ bộ-hành mỏi-mệt đã tìm đến được một khu rừng có bóng râm, có nước ngọt. Tôi đã gặp Mai-Chi. Sắc đẹp của Mai-Chi là thứ sắc đẹp không tàn, không phai, không đổi. Lúc tôi đặt “va-li” trước thềm nhà, lúc Mai-Chi cảm-động, nghẹn-ngào, mừng rỡ chạy ra đón, tôi nhìn Mai-Chi như nhìn một người bạn vừa mới chia tay chiều hôm nọ. Người Mai-Chi hình như có mỏng đi, mắt Mai-Chi tuy có quầng thâm, nhưng Mai-Chi hôm nay vẫn là Mai-Chi ngày trước. Tôi ví có đi xa độ mười-năm nữa trở về, có lẽ, Mai-Chi ạ, Mai-Chi vẫn đẹp, vẫn đẹp như buổi chiều hôm ấy.

    ...Chiều hôm ấy, tôi mười-sáu tuổi, lúc tôi ôm đàn đến biệt-thự riêng của Mai-Chi trên bờ bể Sầm-sơn thì không thấy Hoàng-Anh, ông thày dạy đàn của chúng ta. Có lẽ Hoàng-Anh mải thơ-thẩn ngoài bãi cát hóng gió chiều mà quên rằng Mai-Chi cùng tôi đang đợi. Mai-Chi bảo tôi lên dây, dạo cho Mai-Chi nghe một bản nào mà tôi sở trường nhất. Mai-Chi không muốn tập violon, Mai-Chi chỉ ưa đàn piano, nhưng Mai-Chi lại thích nghe người ta kéo những bản êm-ái não-nùng. Tôi được lệnh của Mai-Chi, lấy hết gân tay non-nớt, đem hết nghệ-thuật mà Hoàng-Anh đã truyền lại cho tôi, để hết tâm-hồn nghệ-sĩ vào cây đàn, tôi kéo bản “Célèbre Sérénata” của Toselli, mới được nửa chừng thì Mai-Chi đã chứa-chan nước mắt.

    Tôi đặt đàn vào hộp, chạy lại bên bao lơn, chỗ Mai-Chi đứng tựa, tôi cầm lấy tay Mai-Chi, lo sợ:

    – Làm sao chị khóc?

    – Chị khổ lắm em ôi! Chị không thể lấy được Hoàng-Anh...

    Mai-Chi có biết lúc đó lòng tôi đau-xót đến thế nào? Thế mà tôi vẫn hỏi:

    – Tại sao?

    – Chỉ tại Hoàng-quân nghèo hơn chị.


    17 Juillet 193...


    Nếu sáng ngày mai, theo lệ thường, Mai-Chi có cho người đánh thức tôi dậy để đi chơi sáng, mà thấy phòng vắng, không người, Mai-Chi cũng đừng lạ, và đừng cho tìm tôi nữa. Tôi đã đi rồi. Mai-Chi ơi! Tôi chỉ là một kẻ “bô-hê-miêng”, cuộc đời vô-định, mang cây đàn đi bốn phưng trời ca hát kiếm ăn, không ngày, không tháng. Tôi chỉ là một anh “thợ đàn” nghèo kiết sống trong những cái “hộp ban đêm”, đem tiếng đàn mà êm du những cuộc tình-ái chóng đổi thay của kẻ khác. Tôi là một kẻ vô tài. Tôi không quyến-dũ nổi Mai-Chi. Mai-Chi vẫn là Mai-Chi của Hoàng-Anh.

    Đôi mắt của Mai-Chi dẫu có dịu-dàng đến mấy, bàn tay của Mai-Chi dẫu có mát-mẻ đến thế nào, nước chè của Mai-Chi pha tuy thơm, quí lắm, ngôi nhà của Mai-Chi im-lặng, cần-thiết cho sự nghỉ-ngơi của một kẻ ê-chề vì lăn-lóc như tôi lắm, nhưng tôi phải bỏ hết mà ra đi, tôi lại đi theo cuộc đời của tôi vậy, vì Mai-Chi ơi! tôi ghen với Hoàng-Anh. Hoàng-Anh thực là một người sung-sướng nhất đời. Lúc sống đã được làm chồng một người đàn-bà hiếm có như Mai-Chi, lúc chết vẫn còn được Mai-Chi yêu nhớ mãi.

    Vậy mà Hoàng-Anh cũng nghèo xơ-xác như tôi. Hoàng-Anh tốt số hơn tôi có lẽ vì Hoàng-Anh ra đời trước. Trong buổi Mai-Chi bắt đầu thổn-thức vì tiếng đàn của Hoàng-Anh, Mai-Chi không ngờ rằng một đứa trẻ con như tôi đã bắt đầu thổn-thức vì Mai-Chi. Nhưng nói cho đúng thì có lẽ nghệ-thuật của Hoàng-Anh hơn tôi một bực. Ông thày dạy hơn học-trò là lẽ cố nhiên. Tiếng đàn của Hoàng-Anh là tiếng đàn thần: Hoàng-Anh sướng vì tiếng đàn ấy mà chết non cũng vì tiếng đàn ấy. Như thế chẳng đủ lắm rồi sao? Được Mai-Chi yêu rồi chết! Tôi sẵn lòng đánh đổi cuộc đời của tôi cho Hoàng-Anh.

    Tối hôm nay, trong gian phòng khách ngạt-ngào mùi hoa huệ, tôi đã đem những tác-phẩm, những công trình bất hủ của những nhạc-công bất hủ trong đời để hiến Mai-Chi. Tôi đã đem hết tâm-tình phổ vào cây đàn đã nuôi sống tôi, từ ngày tôi cùng Mai-Chi xa cách. Tôi mê-man, người tôi nhẹ như bay lơ-lửng trên mấy từng mây, tôi biết Mai-Chi đã để hết tinh-thần vào tiếng đàn tôi, tôi biết sóng lòng Mai-Chi đang dào-giạt. Tôi gọi Beethoven, Mozart, Chopin, Schubert giúp sức. Tôi kéo mãi, kéo mãi cho đến khi thấy Mai-Chi gục đầu nức-nở trên mặt “đi-văng”. Tôi sung-sướng, bỏ rơi cây đàn xuống gạch, chạy đến nhấc đầu Mai-Chi lên, hai má Mai-Chi đã ướt đầm những lệ. Mai-Chi để tay lên đầu tôi, vuốt tóc tôi:

    – Tấn tới lắm! Khá lắm rồi! Nhưng tiếng đàn của em làm cho chị nhớ đến Hoàng-Anh.

    Thế là hết! Mai-Chi ạ, thực hết!

    Tôi chán-nản, ôm cây đàn vào lòng, cây đàn tôi bỏ rơi trên gạch đã nứt dạn một đường, quả tim tôi cũng nứt dạn một đường.

    Người ta bảo violon là thứ đàn có linh-hồn. Vậy thì linh-hồn của đàn tôi hẳn là tủi lắm. Hỡi các nhạc-công bất-tử của loài người! Hỡi những ông thày học của tôi ơi! Từ nay tôi không dám đụng đến những tác-phẩm thiêng-liêng của các người nữa. Tôi là một kẻ vô-tài, tôi không quyến-dũ nổi Mai-Chi. Tôi lại trở lại với những thứ âm-nhạc thông-thường, dễ nhớ, hợp thời, dâm-đãng, trống-rỗng, không hồn. Tôi lại trở lại với bọn “thợ đàn” nghèo kiết, kéo dài cái đời phóng-đãng giang-hồ.

    Đêm nay, trong lúc Mai-Chi mơ-màng nghĩ tới Hoàng-quân, thì tôi trèo qua cửa sổ ra đường, đi giữa trời giông-tố, ôm chặt cây đàn bên nách, cây đàn đã nứt dạn một đường.

    =====
    :rose: