15.Trang 291-310vancuong7975(lần 2)WIKI

17/11/15
15.Trang 291-310vancuong7975(lần 2)WIKI
  • PDF
    GoogleDocs

    :rose:
    như với cậu, rượu còn có ý nghĩa khác hơn một chút. Cậu như bị ma quỷ sai khiến, không thể kiểm soát được lượng rượu mình uống. Một khi đã uống, cậu cảm thấy khó có thể dừng lại.

    Khi rượu ăn sâu trong cuộc sống của Frederick, cậu trở nên cứng đầu và ngang bướng. Cậu mô tả mình giống nhân vật John Wayne trong phim: hung tợn và thích ở một mình. Tâm trí của cậu như bị bao phủ bởi đám mây do rượu tạo ra. Frederick chưa bao giờ nghĩ mình cần phải nhờ ai đó giúp đỡ. Đó là một sai lầm không thể tệ hại hơn. Do ngày càng lạm dụng rượu, cuộc đời Frederick bắt đầu trượt dốc. Cậu bị mất việc làm, bạn gái bỏ rơi, gia đình xa lánh. Rất nhanh chóng cậu hoàn toàn mất khả năng điều khiển cuộc sống của mình.

    Cuộc sống càng trượt dốc thì Frederick càng lún sâu vào rượu để giải sầu. Mỗi ngày cậu uống hơn một lít rượu vodka. Sức khỏe Frederick bắt đầu có vấn đề: cậu phát hiện mình có nguy cơ mác bệnh viêm gan do uống quá nhiều rượu. Cậu buộc phải ở chung với một người khác trong một căn hộ phòng đôi của mình ở Nam Boston. Và từ khi hết tiền, Frederick thậm chí không mua nổi chiếc giường để ngủ. Suốt mùa hè nóng nực, cậu phải ngủ trên hai chiếc túi to đùng nhét toàn quần áo mùa đông của mình còn đến mùa đông lạnh lẽo thì lại phải ngủ trên 2 cái túi nhét toàn quần áo mùa hè. Trong những phút tỉnh táo ít ỏi, Frederick nhận thấy minh đang sống cuộc sống như ở địa ngục. Và cuối cùng cậu thấy rằng mình chỉ có 2 lựa chọn: hoặc là tỉnh ngộ hoặc chết.

    May mắn cho Frederick, điều duy nhất có thể cứu cậu thoát ra khỏi cảnh ngộ này chính là thứ mà cậu đã bỏ quên. Cậu vẫn mơ ước có một cuộc sống bình thường như bao người, được sống trong tình yêu, có những người bạn tốt và được gia đình yêu thương. Cậu mong mỏi đến tuyệt vọng rằng cậu có thể khiến Ann, cô bạn gái của cậu, quay lại. Niềm khát khao đó là động lực giúp cậu tìm thấy ánh sáng để thoát khỏi cuộc đời tối tăm này.

    Nhưng không có con đường nào trải hoa hồng cả. Mỗi ngày Frederick phải gồng mình đấu tranh kịch liệt để vượt qua tiếng gọi gào xé của rượu, song cậu vẫn rất quyết tâm cai rượu, mỗi ngày giảm một chút, vào một thời điểm cụ thể.

    Quá mệt mỏi với hình ảnh John Wayne, Frederick bắt đầu tìm đến sự giúp đỡ và không thể ngờ rằng mọi người lại có thể nhiệt tình giúp đỡ và ủng hộ cậu đến như vậy. Cậu tìm được một chương trình với những thành viên có thể hỗ trợ, chia sẻ và giúp cậu tháo gỡ các vấn đề cũng như sẵn sàng giúp cậu cai nghiện. Frederick bắt đầu quan tâm đến sức khỏe của mình và cuối cùng, dần dần cậu bắt đầu lấy lại cuộc sống mà mình từng mơ ước.

    Nhờ sự giúp đỡ của các thành viên trong tổ, Frederick được giới thiệu làm người chở hàng phân phối cho một cơ sở chuyên cung cấp các mặt hàng y tế. Cậu đã không tái nghiện và ít lâu sau được chuyển vào bán trong cửa hàng. Frederick là một nhân viên có năng lực và một lần ý tưởng mà cậu đề xuất đã giúp công ty thu được khoản lợi nhuận 250 nghìn đô la. Nhưng khi cậu yêu cầu tăng lương thì sếp cậu trả lời: “Tôi thấy chưa sẵn sàng tăng lương cho cậu”. Điều này khiến cho cậu trăn trở và quyết tâm từ giờ sẽ không bao giờ để ai có quyền cân đo giá trị của mình nữa. Frederick quyết định mở công ty riêng.

    Càng ngày cậu càng thấy tự tin hơn và càng quyết tâm tìm lại cuộc sống của minh. Frederick khai trương công ty cung cấp thiết bị y tế Allcare - một công ty mang đến niềm hy vọng cho hàng ngàn bệnh nhân và người già với các thiết bị đáp ứng chất lượng cuộc sống ngày càng cao của xã hội. Vốn không có kinh nghiệm gì trong lĩnh vực này, thời gian đầu kinh doanh, Frederick phải đối mặt với vô vàn khó khăn thử thách. Một trong những nguyên tắc sống mà Frederick thực sự tâm đắc là. Trong kinh doanh cũng như trong cuộc sống, không có cái gọi là cạnh tranh mà chỉ có những cơ hội để cùng nhau hợp tác. Cậu bắt đầu nhờ cậy gia đình, những mối quan hệ kinh doanh mới và những người bạn đến từ câu lạc bộ trợ giúp những người cai nghiện. Cậu tin tưởng họ và nhờ họ giúp đỡ chia sẻ cả về vật chất lẫn tinh thần. Không ngạc nhiên, sự tin tưởng và chân thành của Frederick đối với mọi người bắt đầu giúp cậu gặt hái thành công.

    Một hôm, Frederick nhận được điện thoại từ một khách hàng tiềm năng đang muốn tìm mua một sản phẩm. Vị khách này giải thích rằng nhà phân phối quốc gia đã ngừng hợp đồng với ông và ông đang tìm kiếm một nhà cung cấp thay thế. Frederick có nguồn hàng này và rất vui sướng khi được bắt tay cộng tác với vị khách mới của mình. Nhưng Frederick cũng nhanh chóng nhận ra một cơ hội khác nữa và quyết tâm đi đến cùng. Cậu gọi điện đến giám đốc chi nhánh của nhà phân phối quốc gia đó, “đối thủ cạnh tranh” của công ty cậu, và nói rằng công ty cậu sẽ giúp đỡ những khách hàng không còn mua dòng sản phẩm do bên công ty đó cung cấp nữa. VỊ giám đốc chi nhánh nhận thấy đây là cơ hội lớn để công ty thể hiện thiện chí đối với khách hàng của công ty mình, vì thế ông ta đã gửi cho Frederick danh bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào những khách hàng có hợp đồng bị gián đoạn.

    Vụ hợp tác làm ăn này làm tăng thêm 76 % doanh thu của Allcare trong một tháng so với tổng doanh thu của cả bốn tháng trước đây cộng lại. Hãng phân phối quốc gia này cũng coi công ty của Frederick là một trong những công ty vận chuyển của hãng và giảm chi phí vận chuyển cho công ty Allcare xuống 35% trong khi Frederick và người cộng sự không phải mất thời gian lái xe đi phân phối hàng nữa. Bằng cách đặt niềm tin, sống hoà đồng và hợp tác với mọi người thay vì cạnh tranh và sống cô lập, Frederick đã tăng doanh thu lên 1000% trong 2 năm. Với Frederick, “thành công là vứt bỏ các thái độ của John Wayne”. Anh đề cao sự hợp tác không chỉ trong kinh doanh mà còn trong cuộc sống. Frederick đã cưới Ann được 10 năm và có 2 đứa con trai. Anh đã đạt được giấc mơ của đời mình. Frederick chăm lo cho gia đình, hài lòng với thắng lợi to lớn của công ty và sống giản dị với những người bạn. Quan điểm sống hợp tác của Frederick tiếp tục giúp anh gặt hái thành công, tăng thêm lợi nhuận cho công ty. Cách đây ít lâu, nhà phân phối quốc gia đã gọi cho anh và nói rằng công ty đã cắt hợp đồng với 4 mối hàng và hỏi liệu công ty của Frederick có muốn tiếp nhận những mối hàng đó không. Công ty và cuộc sống của anh tiếp tục thăng hoa. Bill Frederick một lần nữa lại là người may mắn.

    Thật đáng ngạc nhiên khi một sự đầu tư nhỏ về công sức và nỗ lực lại có thể giúp tăng vốn sống xã hội của bạn nhanh đến thế, kể cả khi mục tiêu đơn giản đề ra ban đầu không đạt được. Bất kì nhà đầu tư nào cũng sẽ nói với bạn rằng bạn luôn phải trung thành với kế hoạch đầu tư của mình, trước khi có thể nhìn thấy kết quả. Và sau đó bạn sẽ thấy đôi khi kết quả còn hơn cả những gì bạn mong đợi. Linda Macedonia đã kiên định theo đuổi sự nghiệp kinh doanh của mình cho đến khi tiếng tăm của cô cũng như hình ảnh của công ty lan rộng ở khắp vùng Đông Bắc. Rachelle Dronne Coury, một cây bút tự do dành nhiều mối quan tâm đến vấn đề sức khỏe tim mạch, đã nhiệt tình giúp đỡ chúng tôi thực hiện bài viết này.

    SỰ VĨ ĐẠI BẮT NGUỒN TỪ NHỮNG ĐIỀU GIẢN DỊ

    -LINDA MACEDONIO VÀ RACHELLE DIONNE COURY

    Đôi khi những điều vĩ đại lại có sự khởi đầu hết sức giản dị. Jason Feid là một giáo viên thể dục của trường phổ thông North Attleboro ở Bắc Attleboro, bang
    Massachusetts. Năm 1999, một cơ hội đã đến với anh ta: thực hiện một hoạt động gây quỹ cho một tổ chức để đổi lại sẽ được sắm thiết bị thể dục cho học sinh phổ thông. “Vòng nhảy cho trái tim” là chương trình gây quỹ bóng chuyền được Hiệp hội Tim mạch Hoa Kỳ tài trợ. Với mỗi đồng đô la mà nhà trường gây quỹ được, tổ chức sẽ cấp cho các trường đã tham gia các chứng nhận để có thể sắm thêm thiết bị thể dục cho học sinh. Đối với Feid, đây là một chương trình mang lại lợi ích cho cả hai bên. Bọn trẻ thì được dùng các thiết bị mới và được tham gia vào một chương trình cộng đồng tăng cường sức khỏe trái tim và thể chất. Đồng thời, tiền thu được cho Hiệp hội Tim mạch Hoa Kỳ thông qua chương trình Vòng nhảy cho trái tim sẽ được sử dụng để hỗ trợ các chương trinh giáo dục và nghiên cứu các bệnh về tim và chứng đột qụy - những nguyên nhân hàng đầu dẫn đến tử vong, và các bệnh tật khác.

    Feid mời đồng nghiệp của mình là Johh Dempsey giúp anh tổ chức sự kiện này. Trong năm đầu tiên, với sự tham gia của 30 đứa trẻ, họ đã gây quỹ được 630 đô la. Nhưng rất tiếc số tiền đó chưa đủ để được cấp chứng nhận mua sắm thiết bị tập thể dục. Chán nản, Feid cảm thấy anh đã làm học sinh của mình cũng như Hiệp hội Tim mạch Hoa Kỳ thất vọng.

    Năm sau, thêm một lần nữa Feid được mời tài trợ và tổ chức cho chương trình. Anh không thể hiểu nổi tại sao người ta vẫn muốn anh tiếp tục đảm nhận, song từ sâu thẳm trái tim, anh biết rằng lần này mình có thể làm tốt hơn. Được sự động viên của hiệp hội, anh quyết định thử sức. Anh lập một kế hoạch mới và tuyển 160 học sinh vào tham gia chương trình. Lần này, họ đã gây được số tiền quỹ lên tới 2.732 đô la, số tiền nhiều hơn hẳn so với lần trước! Đến năm thứ 3, sự tận tâm của Feid và Dempsey đã thực sự được đền đáp. Chương trình của họ đã thu hút được 353 tình nguyện viên, và gây được số tiền quỹ là 16.811 đô la cho Hiệp hội Tim mạch Hoa Kỳ.

    Năm 2002 trở thành năm đáng nhớ. Với kiến thức và kinh nghiệm thu được trong suốt 3 năm làm việc cho chương trình Vòng nhảy cho trái tim, hai giáo viên cùng hội đồng giáo viên đầy nhiệt tình của trường phổ thông North Attleboro đã tập hợp lại với nhau và làm nên một kỳ tích lớn. Với sự giúp đỡ của 522 học sinh, các bậc phụ huynh và sự góp mặt của cả cộng đồng, họ đã trở thành nhà gây quỹ số một của chương trình Vòng nhảy cho trái tim trong cả nước với số tiền 30.722 đô la.

    Cho đến giờ, hoạt động này vẫn được tổ chức hết sức rầm rộ. Họ đã thiết lập mục tiêu cho năm 2003 là 40.000 đô la. Song đúng ra họ phải đặt mục tiêu cao hơn nữa. Vào ngày 16 tháng 4 năm 2003, với số học sinh được ghi nhận là 793 em, chiếm 3/4 tổng số học sinh của trường, đã cùng với Feid và khoa gây được tổng số quỹ là 58.709,24 đô la.

    Chắc hẳn phải có bí quyết gì đó cho thành công vô cùng ấn tượng này. Vậy, đâu là nhân tố chính để tạo nên sự thành công cho một chương trình cộng đồng? Theo Feid, đó chính là nhờ mối quan hệ. Anh giải thích “Sự kiện này mỗi năm thêm lớn mạnh. Do đó, mối quan hệ giữa các giáo viên, giữa giáo viên và học sinh, và giữa học sinh với nhau ngày càng được thắt chặt”. “Bọn trẻ thì thấy chương trình này rất vui vẻ, thú vị nên chúng bảo nhau và sau đó cùng đăng ký tham gia tiếp. Còn học sinh và các giáo viên có dịp được giao lưu cùng nhau trong một không khí vui nhộn, thoải mái, không như trong lớp học. Hiểu biết về nhau giúp mọi người gần gũi nhau hơn và từ đó có những mối quan hệ tốt đẹp hơn. Mà quan hệ tốt đẹp sẽ khiến người ta sống có tình nghĩa với nhau hơn”. Và tình nghĩa sẽ giúp tăng thêm số tiền quyên góp. Khi được hỏi về kế hoạch của mình trong năm 2004, Feid nói “kế hoạch trong năm tới sẽ là tổ chức một hội chợ có các hoạt động thể chất và thu hút thêm sự tham gia của các doanh nhân trong khu vực. Mục tiêu gây quỹ lần này sẽ là 100.000 đô la.

    Ai cũng dễ dàng tin tưởng rằng Feid sẽ lại tiếp tục thành công trong lần gây quỹ cho Hiệp hội Tim mạch Hoa Kỳ tới. Song sự thực không chỉ có thế. Anh cảm thấy tiền bạc dù nhiều cũng vẫn chỉ như lớp kem tráng trên miếng bánh ngọt mà thôi. Thành công lớn nhất mà chương trình mang lại đó là anh có thêm nhiều thời gian để hiểu hơn về những cô cậu học trò của mình; quan hệ giữa nhà trường và cộng đồng được thắt chặt hơn, và chương trình đã góp phần nâng cao mức độ nhận thức của cộng đồng về hai căn bệnh nguy hiểm chết người là bệnh tim và đột qụy.

    Qua những nỗ lực cho hoạt động gây quỹ và với những thành công đạt được mỗi năm, Feid trở thành một tấm gương, một hình mẫu tiêu biểu cho nhiều người. Anh được các trường khác mời đến chia sẻ những kiến thức và kinh nghiệm của anh khi thực hiện chương trình Vòng nhảy cho trái tim. Họ học tập, noi gương anh nhằm đạt được những thành công tương tự. Feid nhận được điện thoại từ khắp nơi trong cả nước. Họ gọi để nhờ anh giúp đỡ hoặc mời anh tham gia phát biểu trong các tổ chức, các câu lạc bộ khác nhau. Gần đây, Hiệp hội Tim mạch Hoa Kỳ đã đề nghị anh làm cộng tác viên cho chương trình Vòng nhảy cho trái tim ở vùng New England. Anh nói: “Tôi chưa bao giờ nghĩ mình có thể đạt được thành công đến thế”. Anh cũng chưa bao giờ mơ tưởng mình và cộng sự của anh, John Dempsy, lại có ngày được mời đến Nhà Trắng nhân dịp Triển lãm Sức khỏe Quốc gia. Feid và Dempsey đã mang đến Nhà Trắng một chiếc áo phông có chữ ký của toàn thể học sinh trường phổ thông North Attleboro đề tặng Tổng thống Bush và phu nhân. Đích thân phu nhân Tổng thống đã nhận món quà.

    Năm 2003, một số giám đốc vùng của Hiệp hội Tim mạch Hoa Kỳ từ New England đã đến thăm trường North Attleboro để tham dự chương trình do anh tổ chức. Rõ ràng thành công của Feid đã thực sự thu hút được sự quan tâm của nhiều người. Anh nói các trường khác cũng có thể đạt được mức độ thành công như vậy nếu họ sử dụng phương pháp mà anh đã tạo dựng.

    Sự nổi tiếng của Feid trên cả nước đã làm thay đổi quan niệm của anh về những thứ có thể đạt được song không làm thay đổi quan niệm sống của chính anh. Anh cho rằng công việc mà anh làm chỉ đơn thuần là công việc của một nhà giáo dục: dạy bảo và làm một tấm gương sáng cho học sinh noi theo. Được làm việc với học sinh thực sự là niềm hạnh phúc của Feid và dạy học là điều mà anh khao khát ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Mục đích sống của anh chỉ đơn giản là biết mình muốn gì, theo đuổi nó đến cùng với niềm say mê và không bao giờ chịu lùi bước.

    Đó cũng là những điều Feid muốn gửi gắm đến học trò của anh. Với mong muốn nâng cao chất lượng học tập của học sinh, Jason Feid đã đạt được nhiều thành công hơn thế. Công việc của anh với tư cách là nhà giáo dục giờ đây không chỉ giới hạn trong phạm vi lớp học. Anh giáo dục mọi người trên khắp cả nước thông qua Hiệp hội Tim mạch Hoa Kỳ và giúp mọi người có khả năng giúp đỡ được cả những người khác. Anh đã dạy học sinh hiểu rằng tất cả mọi người đều có khả năng đóng góp sức mình cho cộng đồng và có thể tạo ảnh hưởng tích cực đến những người khác bằng lòng nhiệt tình và sự kiên trì của mình bất kể họ thuộc lứa tuổi nào. Anh đã tạo động lực để đưa nhà trường và cộng đồng đến gần nhau hơn.

    Feid là người đi đầu và là một người thành công. Khi được hỏi một “bậc thầy của thành công” sẽ có ý nghĩa thế nào vời anh, anh trả lời "bậc thầy của thành công là người có khả năng tạo ra thành công trong bất cứ lĩnh vực nào bạn tham gia vào. Đó có thể là việc nuôi dạy con cái, làm công tác tình nguyện hay nghề nghiệp của bạn. Tôi cảm thấy nếu tôi muốn làm một điều gì đó, tôi sẽ chú tâm làm, và sẽ thực hiện bằng được!”. Đây cũng là một bài học đáng giá của một người thầy giáo xuất sắc.

    Đôi khi các công ty thường hay quên mất điều này: lòng trung thành giống như con đường hai chiều, trên đó, sự tin tưởng có thể chạy theo hai hướng. Điều này có thể sẽ là tài sản quan trọng và lâu bền nhất của bạn. Khi những người khác muốn hủy hoại bạn bằng cách bất ngờ chơi xấu thì đó là lúc bạn cần đến sự giúp đỡ từ những người mà bạn đã xây dựng được sự tin tưởng ở họ nhờ lòng trung thành và chữ tin của minh. Công ty của Terry Mis/edi, Công ty TNHH Simply Success ở Mconsin, chuyên về tổ chức quan hệ công chúng và dịch vụ tiếp thị cho các doanh nghiệp khác.

    BÙNG NỔ

    TERRY MISFELDT

    Các công ty đang tiến hành cải tổ, hãy cẩn thận: bạn đối xử với nhân viên của mình như thế nào thì họ sẽ đối xử lại với bạn như vậy.

    Khi Công ty báo hiểm Lincoln National sa thải Ron Weyers và Wally Hilliard, hành động này của công ty ngay lập tức đã biến hai người quản lý nhân sự xuất sắc nhất của họ trở thành các đối thủ cạnh tranh.

    Cuối cùng, ai đã tạo ra sự cạnh tranh này? Chính là một công ty mới do 2 kẻ bị sa thải gây dựng: Weyers và Hilliard.

    Hai người này đã khỏi đầu công việc kinh doanh của mình ngay tại tầng hầm của nhà Weyers. Công ty đầu tiên của họ - Công ty Bảo hiểm Sức khỏe Người lao động Green Bay - tỏ ra làm ăn rất có hiệu quả nên họ bán nó vào năm 1982 cho quỹ Fireman. Giá bán hết sức lời: 10 triệu đô la. Cả Weyers và Hilliard vẫn ở lại tiếp tục điều hành công ty này.

    Một kết quả không đến nỗi tồi cho hai người đàn ông khởi nghiệp ở một tầng hầm. Họ hi vọng trong 5 năm tới Công ty Bảo hiểm Sức khỏe Người lao động của quỹ Fireman sẽ còn được giá hơn với mức khoảng 215 triệu. Weyers đùa: “Chúng tôi không hiểu biết nhiều lắm về việc bán một công ty”.

    Người mua là Công ty Bảo hiểm Quốc gia Lincohn. Một lần nữa hai bên đều nắm cương vị quản lý. Đến khi hãng Lincoln tiếp nhận công ty mới thì thoả thuận phi cạnh tranh vẫn còn hiệu lực trong 9 tháng nữa, song ông chủ mới này khước từ điều khoản phí cạnh tranh.

    Cuộc họp dự kiến diễn ra tại trụ sở toà nhà Fort Wayne của Công ty Lincoln, bang Indiana, do đó Weyers và Hilliard có thể cập nhật thêm một số thông tin về tình hình làm ăn của hãng Lincoln. Hai người đáp máy bay đến Fort Wayne đúng vào lúc có nhiều sự việc thú vị xảy ra.

    Theo như Weyers nói thì anh và Hilliard đã bị công ty đuổi việc và bị đẩy vào hoàn cảnh khó khăn chứ không phải như người ta vẫn tưởng là ông Chủ tịch Công ty Lincoln bay về Green Bay để thông báo cho các nhân viên rằng ông ta đã “chấp nhận đơn xin nghỉ việc” của Weyers và Hilliard. Sự thực là 2 kẻ bị đuổi việc lúc đó đã vô cùng bàng hoàng và phẫn nộ khi bị ép phải về Wisconsin.

    Một trò lừa bịp tiểu nhân. Họ đã bị gạt ra ngoài.

    “Bị sa thải là điều tuyệt vời nhất xảy ra với chúng tôi”, Weyers, một cậu bé nông dân từng tham gia quân đội năm 18 tuổi, làm nghề bán hàng rồi chuyển sang nghề giặt là thuê sau đó làm việc ở công ty bảo hiểm sức khỏe nói. ‘Tôi đã tính đến chuyện nghỉ việc nhưng Wally nói anh ta muốn thử sức thêm một lần nữa. vả lại tôi cũng không bị sa thải rồi nghỉ hưu”.

    Một lần nữa họ lại như những người trẻ tuổi. Rõ ràng là họ chưa sẵn sàng cho việc nghỉ hưu - Weyers lúc đó 48 tuổi còn Hilliard thì 46. Ở tuổi này họ vẫn muốn chứng minh một điều gi đó.

    Hai người động viên nhau, cùng rũ sạch mọi ưu phiền và vạch ra một chiến lược làm ăn mới: thành lập công ty bảo hiểm sức khỏe lấy tên là Bảo hiểm Y tế Mỹ.

    Rất nhiều nhân viên trung thành của Weyers và Hilliard ở Công ty Lincoln, bao gồm cả các khách hàng, đều không tán thành cách xử sự của công ty khi sa thải Weyers và Hilliard. Vì thế, chỉ trong vài tháng, gần 170 nhân viên cũ trong số 200 nhân viên của họ đã chuyển sang làm cho Bảo hiểm Y tế Mỹ, trong đó có 10 trong số 13 giám đốc bán hàng khu vực.

    “Chúng tôi chọn lọc ra những đại diện ưu tú nhất mà chúng tôi muốn”, Weyers nói, “Các nhân viên được hưởng những quyền lợi mà họ đã có ở công ty Lincoln và họ được tạo điều kiện để phát triển thâm niên trong nghề. Ngoài ra, chúng tôi còn thiết lập một chương trình chia lợi tức có lợi cho họ. Những nhân viên đến với chúng tôi đều là của Thượng đế gửi đến!”.

    Công ty Bảo hiểm Y tế Mỹ làm ăn rất suôn sẻ. Lực lượng bán hàng vẫn được sắp xếp như trước. Các hệ thống bán hàng cũng tương tự song đã được cải tiến nhiều.

    Wayers tin rằng việc họ bị sa thải đem lại một lợi ích lớn. Đó là nó giúp cho công ty Bảo hiểm Y tế Mỹ giữ mối liên hệ được với các khách hàng và các đại lý để nhằm tìm hiểu họ thực sự muốn gì. “Nó giúp cho chúng tôi tìm hiểu được nhu cầu của dân chúng", Weyers nói.

    “Bạn cần phải biết khách hàng của bạn muốn gì”, Weyers nhấn mạnh “cho dù khách hàng đó là một nhân viên bảo hiểm độc lập, người muốn nói chuyện với bạn ngay cả khi bạn là chủ tịch công ty, hay khách hàng đó là người đưa ra những thắc mắc đòi hỏi về số tiền bảo hiểm". Phương pháp của Weyers là quản lý phải giám sát tận nơi, phương pháp được anh thực hiện rất lâu trước khi MBWA trở nên nổi tiếng và được nhiều người biết đến. Anh tự tay giải quyết các vụ đòi tiền bảo hiểm của khách hàng, ký kết hợp đồng bảo hiểm và tự làm tất cả những việc mà anh yêu cầu người khác phải làm. Chính vì vậy, anh học được cách lắng nghe những gì khách hàng nói và biết được những gi nhân viên cần.

    Weyners nói tiếp: “Một yếu tố nữa cũng hết sức quan trọng là có được một người cộng sự như Wally”. “Người quản lý thực sự cần những người có thể nói chuyện ngang cơ với mình, thậm chí quản lý có thể giỏi hơn mình vì đôi khi bạn mê mải một ý tưởng nào đó của bạn mà quên không nhìn những hạn chế của nó, và đó là lúc cần đến những người xung quanh đủ tỉnh táo để nhận thấy những mặt thiếu sót của vấn đề”

    "Và nhớ là bạn cũng phải đối xử tốt với khách hàng nữa, bởi vì nếu bạn để mất họ thì bạn sẽ phải chi phí rất nhiều để có thể tìm được những khách hàng mới”.

    Đối với nhân viên cũng vậy. Chính vì thế mà Công ty Bảo hiểm Y tế Mỹ quyết định cho các nhân viên của mình được hưởng chế độ chăm sóc trong ngày, được nghỉ ngơi ở phòng thư giãn sức khỏe ngay trong văn phòng và được tham gia các khóa huấn luyện với các buổi hội thảo bàn về kỹ năng lắng nghe, quản lý thời gian và các kỹ năng hữu ích khác ngoài kiến thức vẻ loại hàng bảo hiểm sức khỏe.

    Tất cả những chiến lược đề cao con người của Weyers và Hilliard đã giúp cho công ty tăng số nhân viên lên 2000 người vào năm 1994. Cũng trong năm này, tạp chí Inc. xếp công ty ở vị trí 21 trong Danh bet365 việt nam_tỷ số trực tuyến bet365_bet365 như thế nào công Ly phát triển nhanh nhất của Mỹ.

    Weyers tin rằng một doanh nhân đích thực phải là người coi nhu cầu của minh chính là cơ hội và sau đó phải thoả mãn được chính nhu cầu đó. Từ chỗ chập chững những bước đi đầu tiên thực hiện từng điều khoản hợp đồng với khách hàng tại căn phòng tầng hầm của Weyers cho đến lúc xây dựng công ty thành một tập đoàn bảo hiểm lớn mạnh, Weyers và Hilliard đã gặt hái được thành công bằng cách lắng nghe mọi người và đối xử với mọi người theo cách mà họ cũng muốn được đối xử như thế. Đó là bài học mà bất kì công ty nào cũng cần học tập, đặc biệt là những công ty chỉ muốn mua những tấm vé một chiều cho một vài nhân viên của mình.

    Trong Thuyết hỗn mang, một lượng rất nhỏ được tác động vào có thể lại ra những kết quả khổng lồ và không thể ngờ tới: từ một cánh bướm rơi có thể dẫn đến một cơn bão ở Đài Loan. Nhưng bạn có sẵn sàng thu hoạch những điều kỳ diệu từ những cơn gió lạ mang đến cơ hội đó không nếu bạn dám bước ra khỏi vỏ ốc trú ngụ yên ổn của bạn, để thử sức một cái gì mới lạ và chờ đợi những cơ hội không báo trước? Mary Jo Sherwood, 25 tuổi, một nhà tư vấn tiếp thị thành công tin rằng có thể biến những những cơ hội nhỏ thành cơ hội lớn. Không hài lòng với những thành công đã đạt được trong suốt 24 năm qua như: hôn nhân, nuôi dạy những đứa con, có còn là thành viên trong các ban giám đốc của nhiều công ty trên khắp miền Tây nước Mỹ - sẵn sàng biến những mối quan hệ bình thường thành những lợi thế vô cùng to lớn.


    THÀNH CÔNG ĐẾN BỞI VÌ...

    MARY JO SHERWOOD

    Một trong những cuốn truyện gối đầu giường mà tôi yêu thích nhất hồi còn bé là cuốn Bởi vì chú sâu nhỏ đã
    bay đến vùng đát Ka-chooi (Because a Little Bug Went Ka- choo!) của Rosetta stone. Đoạn điệp khúc rất quen thuộc, giai điệu dễ nghe dễ nhớ, những bức hình rất ngộ nghĩnh và lời thoại là những câu được chú sâu nhắc đi nhắc lại. Những cánh cửa đã mở ra, cơ hội nảy nở, và thế giới thay đổi chỉ bởi những thứ tưởng chửng như vô nghĩa như cú hắt hơi của chú sâu nhỏ trong truyện. Câu chuyện tổng kết lại hành trình phiêu lưu của chú sâu với nội dung “và mọi thứ mới chỉ bắt đầu, hành trinh của chú sâu vẫn còn tiếp tục”.

    Giờ đây, với tư cách là chủ một doanh nghiệp thành đạt với 4 năm kinh nghiệm quản lý một mạng lưới kinh doanh, tôi biết chắc đó là sự thật. Những cánh cửa đã mở, cơ hội ngày càng nhiều và thế giới của tôi thay đổi, chỉ bởi vì như vậy.

    Khi mới bắt đầu đi làm, tôi làm việc cho một công ty Fortune 500, có một sự kiện đã làm thay đổi cuộc đời tôi. Ông chủ muốn tạo mối quan hệ với những khách hàng quan trọng ở một khoá học chơi gôn. Tôi vốn không chơi gôn. Mà tôi cũng chưa bao giờ quan tâm đến bộ môn này. Nhưng sếp của tôi đã rất thuyết phục, ông nhấn mạnh với tôi rằng đó sẽ là một cơ hội tốt để tôi thăng tiến trong sự nghiệp. Ông còn khuyến khích tôi thêm bằng một câu: “Công ty chúng ta không tổ chức họp nhân viên vào thứ 6 về các khoá chơi gôn chỉ vì cô không chơi gôn đấy”.

    Ông gợi ý với tôi nên liên hệ với tổ chức chơi gôn mới được thành lập chuyên phục vụ những người phụ nữ thành đạt. ông nói họ đang tổ chức một vài khoá chơi gôn trong vài tuần và ông cam đoan là họ sẽ giúp tôi. Tôi nói tôi sẽ thử và lúc đó ông tỏ ra rất phấn khởi. Tôi cũng nhận thấy rõ là, sếp của mình đang thực sự mong muốn có buổi họp vào ngày thứ 6 tại buổi tập.

    Khóa chơi gôn do Hiệp hội Chơi Gôn của các nữ quản trị (EWG) điều hành, chương trình dự kiến sẽ bắt đầu một khoá mới ở khu vực của chúng tôi. Cùng với 22 phụ nữ thành đạt khác, tôi đã tham dự buổi họp đầu tiên, và rất nhanh chóng tôi có mặt trong số các thành viên của ban giám đốc mới này. Tôi chẳng biết tí gì về gôn, nhưng tôi tình nguyện tham gia điều hành các sự kiện vì tôi quan tâm đến các hoạt động của tổ chức này.

    Hai tháng sau, trước khi tôi được biết ông chủ tịch hội đồng đã từ chức thì tôi đã được bầu làm chủ tịch Hiệp hội Chơi Gôn của các nữ quản trị bang Minnesota. Tôi chưa từng tham gia bất kì một trận chơi gôn nào song thông qua những mối quan hệ của tôi ở công ty, chúng tôi đã nhờ đài báo đưa tin rộng rãi về một tổ chức chơi gôn mới được thành lập, không chỉ trong phạm vi khu vực mà còn trên toàn quốc trên kênh ESPN. Kết quả là, từ 22 thành viên ban đầu đã tăng lên 300 người ngay trong năm đầu tiên!

    Sau vài năm, tôi đã học được cách chơi gôn. Tôi quyết tâm mở công ty riêng. Một trong những chiến lược kinh doanh của tôi là sẽ sử dụng mạng lưới các doanh nghiệp đối tác làm nền tảng cho các hoạt động tiếp thị của công ty. Vào một buổi chiều, khi chơi gôn với một phụ nữ của EWG, tôi nói rằng tôi đang tìm cách để mở rộng quan hệ với các đối tác kinh doanh khác. Người phụ nữ này, thành viên của tổ chức mạng lưới doanh nghiệp, đã mời tôi đến tham dự buổi họp được tổ chức hàng tuần với tư cách là khách mời của bà. Tôi đã không chỉ tham gia vào tập đoàn Mạng lưới Kinh doanh Quốc tế, nơi sự nghiệp của tôi bắt đầu thăng hoa, mà tôi còn trở thành chủ tịch của BNI và trở thành giám đốc BNI ở Minnesota.

    Mọi thứ đến với tôi chỉ nhờ hai chữ “Bởi Vì”. Ai đó đã gợi ý với tôi rằng tôi nên thoát ra khỏi các vỏ ốc yên ổn dễ chịu của mình và tập chơi gôn đi! Bài học cho sự thành công của tôi là một hành động hay một quyết định trong quá khứ thường sẽ giúp mở cánh cửa cho tương lai vào những giờ phút mà bạn không ngờ nhất - nhưng tất nhiên, bạn sẽ phải chuẩn bị cho hành trình vào một thế giới vẫn còn xa lạ với bạn.

    Cả bạn nữa, bạn cũng có thể tìm thấy thành công, nếu như bạn sẵn sàng làm những thứ chỉ vì nó đến với bạn.

    Chúng ta thường hay tự thuyết phục mình rằng thành công của những người bình thường chủ yếu là do vô tình họ may mắn xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ. Đúng như nhà văn, nghệ sĩ nhà làm phim vĩ đại của Pháp nói.' "Chủng ta phải tin vào sự may mắn. Nếu không thì làm sao ta có thể giải thích được sự thành công của những kẻ mà ta không ưa?” Nhưng hãy để chúng tôi dẫn thêm một câu nói nữa của Ralph Waldo Emerson: "May mắn là tên gọi khác của sự theo đuổi mục đích". Susan De Loren, chủ đại diện thương mại cho BNI ở Oklahoma Da San

    Antonio bang Texas, và cũng là một trong những nhà hoạt động kinh doanh thành công nhất thế giới.


    COLLEEN BARRETT: HÃY GIÚP ĐỠ MỌI NGƯỜI

    SUSAN DELOREN

    Phòng làm việc của Colleen Barrett có đủ các loại đổ chơi. Thú nhồi bông được xếp trên giá ngay đằng sau cái bàn làm việc ngổn ngang của bà. Đồ chơi và các trò chơi đầy trên cái bàn to ở góc phòng, một cái bàn uống cà phê đặt trước bộ ghế sofa. Và, tất nhiên, có cả những chiếc máy bay nữa: những mô hình máy bay phản lực của Hãng hàng không Southwest được tô màu chi chít, treo trên các dây điện nhỏ trên trần nhà, quay nhè nhẹ mỗi khi điều hoà nhiệt độ phả ra không khí. Thêm nữa là các hình trái tim đủ loại, từ trái tim làm bằng giấy cho đến những loại bằng thuỷ tinh hay những chiếc bằng sứ mua từ Đức được đặt ở khắp nơi. Đó là phòng làm việc của Colleen Barrett, Chủ tịch kiêm Giám đốc điều hành chính của Hãng hàng không Southwest - hãng hàng không LUV.

    Người phụ nữ ngồi sau chiếc bàn làm việc luôn nở nụ cười thường trực trên môi. Với cặp kính tròn khung kim loại và mái tóc màu xám dài ngang eo thường được túm gọn đằng sau, Barrett, hay Colleen - tên mọi người ở công ty thường gọi - mang dáng vẻ của một người thân thiện, gần gũi, háo hức kéo bạn vào tìm hiểu nét văn hoá
  • Chia sẻ trang này